Hình Ảnh 10 Đoạn Video
Cung Chiêm Phật Ngọc Hoà Bình Chùa Phật Đà năm 2011
|
|
Phật Ngọc Hòa Bình Thế Giới
|
Ban Hoằng Pháp Tu Viện Hộ Pháp Trên Không Gian
www.Hophap.Net thành kính giới thiệu đến tất cả Chư
Tôn Tịnh Đức Tăng, Đồng bào Phật tử, và các bạn khắp
nơi trên toàn cầu những hình ảnh xúc động trong các
buổi lễ Cung Chiêm Phật Ngọc do Chùa Phật Đà tổ chức
tại San Diego, Nam California Năm 2011:
Phật Ngọc Hòa Bình 2011 Chùa Phật Đà (1) – Lễ An Vị
Khai Mạc – by
www.HoPhap.Net
http://www.youtube.com/watch?v=rLvhrhjDcmU
Phật Ngọc Hòa Bình 2011 Chùa Phật Đà (2) – Lễ An Vị
Khai Mạc – by www.HoPhap.Net
http://www.youtube.com/watch?v=RaaQz5yDKfg
Phật Ngọc Hòa Bình 2011 Chùa Phật Đà (3) – Lễ An Vị
Khai Mạc – by www.HoPhap.Net
http://www.youtube.com/watch?v=2Mo-DWPbgpY
Phật Ngọc Hòa Bình 2011 Chùa Phật Đà (4) – Lễ An Vị
Khai Mạc – by www.HoPhap.Net
http://www.youtube.com/watch?v=2_yZdrRCLlg
Phật Ngọc Hòa Bình 2011 Chùa Phật Đà (5) – Lễ An Vị
Khai Mạc – by www.HoPhap.Net
http://www.youtube.com/watch?v=nJ26CNKZHJA
Phật Ngọc Hòa Bình 2011 Chùa Phật Đà (6) – Đêm Thắp
Nến Cầu Nguyện Hòa Bình – by www.HoPhap.Net
http://www.youtube.com/watch?v=kVZLdV1Vtao
Phật Ngọc Hòa Bình 2011 Chùa Phật Đà (7) – Ngày Mùng
1 Tết – by www.HoPhap.Net
http://www.youtube.com/watch?v=tYRUH5rTHbQ
Phật Ngọc Hòa Bình 2011 Chùa Phật Đà (8) – Ngày Mùng
1 Tết – by www.HoPhap.Net
http://www.youtube.com/watch?v=5nEiN0P3QaM
Phật Ngọc Hòa Bình 2011 Chùa Phật Đà (9) – Ngày Mùng
1 Tết Văn Nghệ Cúng Dường & Thắp Nến Cầu Nguyện Hòa
Bình Đầu Năm Mới – by www.HoPhap.Net
http://www.youtube.com/watch?v=hp2xDhjnnSo
Phật Ngọc Hòa Bình 2011 Chùa Phật Đà (10) – Ngày
Mùng 1 Tết Văn Nghệ Cúng Dường & Thắp Nến Cầu Nguyện
Hòa Bình Đầu Năm Mới – by www.HoPhap.Net
http://www.youtube.com/watch?v=HrwvRwoRJ5c
====
Hạnh Phúc Hơn
Cả Tiền Tài Và Tuổi Thọ
(Phạm
Thị Quang Ninh)
Hơn
2300 nghìn năm về trước, nhà bác học Aristotle đã
cho rằng hạnh phúc là cái gì mà cuối cùng nhiều
người phải chọn lựa. Có nghĩa, khi ta có rất nhiều
thứ trên đời mà thiếu hạnh phúc, cuộc đời cũng vô
nghĩa
Người Việt ta hay dùng ba chữ chữ Phúc, Lộc, Thọ để
chỉ ba điều căn bản của cuộc sống để chúc tụng lẫn
nhau. Có lẽ điều chúng ta mong mỏi nhất vẫn là hạnh
phúc, nên chữ Phúc đã được xếp trên cả hai chữ Lộc
và Thọ.
Một thi sĩ đã viết “Làm sao cắt nghĩa được tình yêu”
vì danh từ “tình yêu” rất khó giải cho đúng nghĩa.
Hai chữ “hạnh phúc” cũng tương tự như vậy. Đó là một
danh từ trừu tượng mà ta tự cảm thấy mà thôi. Hạnh
phúc không như tiền tài. Tiền đếm được nhưng hạnh
phúc thì không. Hạnh phúc cũng không giống tuổi thọ
dù ta không biết bao nhiêu tuổi là già, nhưng ta vẫn
có quan niệm chung như đến một tuổi giới hạn nào đó,
ta mới được mừng thượng thọ.
Hạnh phúc quả thật khó cắt nghĩa. Hạnh phúc khi ẩn
khi hiện, khi có, khi không, tuỳ theo từng chỗ đứng
và chỉ chính mình mới biết được. Khi ta gặp một
người nhà giàu, tiền bạc xum xuê, xe cộ bóng láng ta
nói “Người ấy sung sướng quá. có phước quá” thì chưa
chắc đã đúng. Khi ta thấy một người làm việc lam lũ
vất vả để nuôi một đàn con, ta hay nói “tội nghiệp”.
Nhưng nếu có dịp nói chuyện với người nghèo này chưa
chắc ta đã nghe những lời than van như người nhà
giàu nọ. Và biết đâu người lam lũ kia chẳng hạnh
phúc hơn người giàu có.
Theo nhiều cuộc khảo cứu cho thấy những người không
có hạnh phúc là những người luôn luôn chú trọng đến
chính mình, hay lo nghĩ, thường bất đồng và không
chấp nhận ý kiến của người khác. Trái lại, người
hạnh phúc luôn hoà đồng với người chung quanh, biết
uyển chuyển và có thể chấp nhận những chuyện không
vừa ý một cách dễ dàng. Và điều quan trọng, như
trong Thánh kinh, người hạnh phúc luôn có lòng
thương yêu và tha thứ.
Khi ta được hưởng một điều gì vui, ta vẫn nói “Trời
cho” nhưng theo đức Đạt Lai Lạt Ma trong cuốn Nghệ
thuật của Hạnh Phúc (The Art of Happiness) thì Hạnh
phúc tự ta có thể tìm được bằng cách điều khien ý
nghĩ trong đầu mình. Nếu mình nghĩ mình có hạnh phúc
tức là mình đã có hạnh phúc.
Một trong những điều làm mất hạnh phúc là sự so sánh
những gì mình có với những gì mình muốn mà không thể
có, hay mình có mà không thấy. Người ta vẫn thường
nói “cỏ nhà hàng xóm bao giờ cũng xanh hơn cỏ nhà
mình”. Như vậy những gì ta ước muốn và có được cũng
chưa chắc đã thoả mãn như ý và suốt đời mệt nhoài vì
đuổi bắt. Theo tôi, khi ta có căn nhà để che nắng
che mưa, có quần áo mặc khi nóng khi lạnh, có cơm ăn
no đủ hàng ngày, không bị bệnh tật ốm đau và không
bị hành hạ về tinh thần và thể chất, là chúng ta đã
có căn bản hạnh phúc. Ta đã có cuộc sống an bình.
Chẳng thế mà trong buổi lễ ở các nhà thờ người ta
vẫn chúc bình an cho nhau mà không chúc nhiều tiền,
nhiều bạc, nhiều của cải. Nếu được hơn những điều
căn bản trên, hãy tự cho mình có hạnh phúc hơn nhiều
người khác.
Một độc giả trong tờ Los Angeles Times đã hỏi trong
mục “gỡ rối tơ lòng” là gia đình bà hay lục đục vì
chung quanh bạn bè đều mua nhà mới mà bà không có
khả năng. Mỗi khi người có nhà mới dẫn “đi tour” để
khoe những cái phòng ngủ tráng lệ, những cái nhà tắm
tối tân là bà về nhà gây chuyện với chồng. Bà khổ
lắm và chồng bà cũng không hạnh phúc, tuy đời sồng
của bà rất thoải mái, không nợ nần gì nhiều.
Người “gỡ rối” trả lời rằng nếu bà cứ so sánh với
những gì người khác có thì không bao giờ bà được
sung sướng. Giả thử bà được những thứ ấy thì người
khác lại có nhiều hơn. Cứ vậy bà sẽ chạy mệt nhoài.
Hãy cảm thấy hạnh phúc với những gì mình có và tự
nhủ rằng, người ở nhà to là người nợ như chúa chổm,
mất việc là mất nhà ngay. Nghĩ như vậy, bà sẽ thấy
sung sướng hơn người kia nhiều.
Cũng vẫn nói về hạnh phúc, một nhóm người được thí
nghiệm tại đại học New york bằng cách cho viết tiếp
theo một câu “Tôi ước muốn tôi là…” Ý viết thêm của
những người trong nhóm cho thấy họ cảm thấy không
hài lòng với cuộc sống. Cái “ước muốn” nó không có
giới hạn và không có điểm ngừng. Nếu ta theo nó, ta
sẽ đi tới vô tận. Có những cái “ước muốn quá đáng”
của người vợ mà người chồng phải đi làm hai ba việc
vẫn chưa thỏa mãn nhu cầu của vợ. Có cái “ước muốn
mọi sự phải hoàn hảo” của người chồng mà người vợ
quay như chong chóng vẫn chưa vừa ý chồng mình. Ước
muốn có thể làm thăng hoa cuộc sống nhưng những cái
ước muốn quá sức, không chính đáng sẽ làm mất đi cái
hạnh phúc gia đình mà mình đã có.
Và thật mâu thuẫn, một trong những điều làm ta hạnh
phúc cũng là so sánh. Trong một cuộc khảo cứu của
các bà ở University of Wisconsin tại Milwaukee, một
nhà khảo cứu trình bày hình ảnh cuộc sống khó khăn
của phụ nữ ở Milwaukee vào đầu thế kỷ trước. Khi xem
xong, so sánh với thời đó các phụ nữ bây giờ cảm
thấy hạnh phúc vì cuộc sống hiện tại thoải mái hơn
nhiều.
Các nhà khảo cứu làm một thí nghiệm khác tại
University of New York ở Buffalo, những người tham
dự được đề nghị nối tiếp để hoàn tất một câu “Tôi
sung sướng vì tôi không phải là….”. Sau năm lần góp
thêm ý vào cùng một câu trên, những ý viết thêm của
nhóm này cho ta biết cuộc sống của họ rất thoải mái.
Nhiều khi tôi bực mình và nóng nẩy khi trên xa lộ bị
kẹt xe vì có một tai nạn. Nhưng chợt nghĩ, tôi không
phải là người nằm trên xe cứu thương kia. Sự so sánh
đó làm tôi cảm thấy may mắn và nỗi bực bội đã tan
biến trong khoảnh khắc.
Khi ta nhìn những nạn nhân bão lụt, màn trời chiếu
đất, đói rét tả tơi, hay những người vô gia cư nằm
lề đường trong những ngày đêm băng giá, ta sẽ thấy
trời đã cho ta nhiều quá. Do vậy mà ta sẽ không mong
muốn gì hơn. Ta đã có hạnh phúc.
Tục ngữ ta có câu “Trông lên thì chẳng bằng ai,
trông xuống thì chẳng ai bằng mình”. Đó cũng là cái
quan niệm sống hạnh phúc, “an nhiên tự tại” của
người xưa đã để lại cho hậu thế.
Ngoài những hạnh phúc vật chất còn có những hạnh
phúc về tinh thần như tình người với nhau. Tình yêu
thương đồng loại, tình gia đình, tình bè bạn… biết
bao thứ tình mà chúng ta trân quý để tạo cho chính
ta và mọi người chung quanh hạnh phúc.
Đức Đạt Lat Lạt Ma trong cuốn “Nghệ thuật của hạnh
phúc: “cho chúng ta một thông điệp về hạnh phúc
“Chúng ta không cần thêm tiền, chúng ta không cần
thành công hơn nữa, chúng ta không cần có một thân
hình hoàn hảo, và ngay cả chúng ta không cần phải có
một người bạn đường hoàn hảo”, cho ta thấy của cải,
ham muốn ở thế gian không là yếu tố duy nhất làm nên
hạnh phúc Trong quan niệm trên chứa đựng một triết
lý đông phương rất thâm sâu về Tham, Sân, Si của nhà
Phật.
Triết lý đông tây nhiều khi không giống nhau nhưng
quan niệm về hạnh phúc thì hình như cùng gặp nhau ở
một điểm. Đó là hạnh phúc là cái gì quí nhất ở trên
đời. Như trên, nhà xã hội học Aristotie viết rằng
“hạnh phúc là cái đích cuối cùng mà con người mong
muốn”.
Các nhà khảo cứu chuyên môn ngày nay cho rằng hạnh
phúc gồm hai yếu tố: thứ nhất là do bộ óc của từng
người, có thể điều khiển hạnh phúc của mình. Thứ hai
là tập thói quen thích thú, lấy sự làm việc, tiêu
khiển, liên hệ với mọi người, cùng các hoạt động hữu
ích là có ý nghĩa.
Một bác sĩ tâm lý khác, bà Joyce Brothers đang cộng
tác với tờ Los Angeles Times cũng nói: Khi một người
hoạt động và thích thú với những gì chung quanh mình,
cơ thể, trí óc và tinh thần người ấy sẽ càng ngày
càng trở nên tốt hơn.
“Tâm bình thì thế giới bình”. Khi ta điều khiển được
tâm ta cho không xao động, thì ta luôn luôn đạt được
tình trạng thái hòa. Khi ta điều khiển được trí óc
để có tư tưởng hạnh phúc trong đầu, xã hội sẽ tránh
được rất nhiều những thảm cảnh nhiễu loạn và chính
ta cũng tránh được bệnh khủng hoảng tâm thần. Hậu
quả của loạn tâm nơi chính mình thường rất tai hại
cho những người sống chung quanh.
Theo báo cáo mới về bệnh thần kinh mà ông bộ trưởng
y tế của Hoa Kỳ mới đưa ra vào tháng 12 năm qua, cho
biết 7.1% người Mỹ từ tuổi 18 tới 54 tâm thần không
được bình thường và cần chữa bệnh bằng thuốc và tâm
lý trị liệu. Tuy nhiên cũng có những ý kiến khác của
các nhà tâm lý học thuộc phái Darwin tin rằng cảm
xúc là sản phẩm thiên nhiên từ hàng triệu năm qua
nên không cần phải chữa trị. Các nhà tâm lý này cảnh
cáo rằng chúng ta chưa đủ dữ kiện để chữa bệnh bằng
thuốc. Dù sao đi nữa, hiện nay hai loại thuốc thông
thường chữa bệnh khủng hoảng tâm thần là Prozac và
Zoloft vẫn bán chạy trên thị trường.
Trong cuốn “The Science of happiness, Unlocking the
Mysteries of Mood” của tác giả John Willey & Sons,
2000, nhà khoa học Stepphen Brawn đã phải đánh dấu
hỏi về việc số người đã dùng thuốc để trị bệnh tâm
thần lên rất cao.
Như trên ta thấy khủng hoảng tâm thần cũng là một
bệnh như các bệnh trong cơ thể khác. Bệnh này có thể
gây tử thương cho chính bệnh nhân và cả người chung
quanh, trực tiếp hay gián tiếp. Mà nguyên nhân của
bệnh này là do con người không có hạnh phúc mà ra.
Nếu trị tận gốc có thể chỉ có một giải pháp là tự
tìm lấy hạnh phúc trong ý nghĩ của mình.
Khi chúng ta đói mà được bữa cơm thanh đạm ta vẫn
thấy ngon hơn khi được thưởng thức cao lương mỹ vị
khi đã no. Chúng ta làm việc mệt nhọc cả tuần, đợi
đến ngày cuối tuần để nghỉ ngơi. Vậy mà cái ngày Chủ
nhật nhàn nhã lại không vui hơn ngày thứ Sáu vất vả,
vì ta không biết thưởng thức cái vui hiện tại và hay
lo lắng cho những ngày tương lai. Người Hoa Kỳ chơi
chữ bằng một câu “Present is present”, hiện tại là
quà tặng, hay có thể nói, hãy hưởng những gì mình
đang có bây giờ. Vậy thì, ngoại trừ những điều kiện
tối thiểu như cơm ăn, áo mặc, nhà ở, hạnh phúc cũng
chỉ là những điều trong tâm ta mà thôi.
Xem thế, không có cái vui nào trên đời mà hoàn hảo
cả trừ khi ta biết bắt lấy và thưởng thức khi nó vào
tay mình. Không có cái buồn nào là bất hạnh nếu ta
cho đó là chuyện bình thường trong cuộc sống, rồi nó
sẽ qua đi. Đời có thể không có bất hạnh nếu ta quan
niệm như các cụ ngày xưa “Sông có khúc, người có lúc”.
Hạnh phúc quả là một cảm giác chủ quan tự mình trong
khách quan tương đối ở những hiện tượng thực tế
chung quanh.
Một nhà tư tưởng vô danh đã định nghĩa, Hạnh Phúc là
tất cả những cái thần diệu của cuộc sống: Sự sung
sướng, niềm đau khổ, giọt nước mắt, những nụ cười.
Hãy rút kinh nghiệm để mang thêm cho mình lòng yêu
thương và trải rộng đến tha nhân trong quãng đời
chúng ta đang sống.
Chấp nhận quan niệm trên, có lẽ ta đã tìm ra chân lý
hạnh phúc