|
Chưa nát đầu vũ trụ
Một cuộc lữ
trên đường dài cát bụi
Gội phong
trần dẫm đồi dốc nhiêu khê
Nhuộm tóc
tang chưa vẹn một lời thề
Nên đi mãi
giữa thềm hoang băng giá
“Hạt ngọc,
đã từ lâu mòn gốc rạ
Ũng ruộng
đồng, khô mộng lúc mạ non”
Đưa bàn tay,
góp nhặt những mất còn
Vẽ nhòa nhạt
trên bờ lau cát trắng
Ra vườn sau,
lây lan tràn rau đắng
Đến ngõ
trước, cỏ dại mọc hoang đầy
Áo quần xưa
đan kín bông cỏ may
Mang tư lự
leo đồi cao gió hú
Trường Sơn
lộng thét hoang vu hùng cứ
Biển Đông
trào sóng cả vỗ triều dâng
“Bắt phong
trần, phải phong trần
Sao cho sỉ
nhục mấy lần mới thôi”
Bãi ta bà,
một đời đi chưa đủ
Cát đá
nhiều, gió bụi vẫn tiêu sơ
Nên ta đi,
như con tạo dại khờ
Quay tít
mãi, chưa nát đầu vũ trụ.
Tháng 02 –
2009
Bừng tỉnh cơn mơ
Từ ngày cất
bước ra đi
Dòng đời dập
dũa tư nghì tóc tơ
Trần gian là
một trận đồ
Xát xây nhân
thế dại khờ chưa thôi
Đất, còn núi
lở đá bồi
Trời, còn
lồng lộng cõm còi hư vô
Kia thời sa
mạc tàn khô
Đây thời bãi
sậy xác xơ đầm lầy
Rừng già gốc
cội trơ cây
Núi non
chằng chịt truông mây lạnh mình
Nhân gian chìm nổi ba sinh
Đọa đày cuộc lữ phiêu trình nổi trôi
Bọt tan cát đá sóng mòi
Bèo giạt bến lở sông ngòi vũng nông
Nhân tình thế thái long đong
Lợi danh phù phiếm tréo tròng trần lao
Khổ đau phất gió lên cao
An
lành trốt xoáy lộn nhào hố sâu
Nửa đời, đã sớm bạc đầu
Hỏi chi trắng dã da mồi tóc sương
Cuộc đời giấc mộng nghê thường
Trăm năm rồi cũng khói sương phai mờ
Mau mau bừng tỉnh cơn mơ
Ba
đường sáu nẻo vật vờ xưa nay.
Tháng 02 – 2009
Dù có vô
thường
Một mai dù có vô thường
Chuyển thân cát bụi trên đường ta đi
Kìa trông, vô thỉ là gì
Vô
chung cũng thế, có chi ngại ngùng
Từ
trong diệu hữu vô cùng
Chữ hoành vừa biến, chữ tung hiện hình
Xưa nay ta
vẫn nguyên trinh
Minh châu
ánh ngọc, tánh linh rạng ngời
Vô thường
cất bước rong chơi
Chứ đừng cố
thủ, chết đời đó nghe
Lá me đưa
đẩy lá me
Ngàn năm
phớt gió, lá me la đà
Lở bồi mới
nhuận phù sa
Nếu không,
một bãi tha ma hoang tàn
Thiên hà vạn
thể mênh mang
Không,
thành, hoại, trụ biến tàng nên thơ
Vô thường
hằng diễm như mơ
Mê si chấp
thủ, dại khờ mới đau
Đêm dài mê
ngủ đã lâu
Tóe lên ánh
ngọc, canh thâu lụn tàn
Một mai cũng
có trăng vàng
Mai một cũng
có trăng ngàn rong chơi
Nhất chân
tánh thể tinh khôi
Vô thường
hằng hữu tuyệt vời ai hay.
Tháng 02 –
2009
Cho nhau nụ cười
Ai ai cũng
có nụ cười
Phải chi
trao tặng nụ cười cho nhau
Cuộc đời sẽ
bớt khổ đau
Nhân gian sẽ
bớt bãi sầu đắng cay
Tiền khiên
sẽ giảm trả vay
Oan trái sẽ
giảm bủa vây chất chồng
Oán cừu hết
chỗ cân đong
Hận thù hết
chỗ tréo tròng tang thương
Nụ cười mầu
nhiệm không lường
Trao nhau,
đón nhận, rộng đường tương giao
Nụ cười diễm
phúc biết bao
Năm châu bốn
biển cổng rào mở toang
Nụ cười dấu
ấn điểm son
Xa nhau,
thân thiện vẫn còn mến nhau
Núi cao, hố
thẳm, biển sâu
Vẫn không
cách trở nhịp cầu lại qua
Niềm vui mở
cửa trong nhà
Băng ra đầu
ngõ, lan xa ngoài đường
Niềm vui
ngập bến thanh lương
Tràn lòng
nhân thế thơm hương tình người
Ai ơi, trân
quý nụ cười
Nở hoa thiện
mỹ đẹp tươi xây đời
Ai ơi, trao
tặng nụ cười
Kết hoa thân ái cho đời an vui.
Tháng 02 – 2009
Tay hoa
nhiệm mầu
Chắp tay đảnh lễ Phật Đà
Chúng sanh quá khổ trong nhà phù sinh
Tam đồ bát nạn cực hình
Tham si, tật đố, hư vinh não phiền
Chắp tay lạy Đấng Từ Nghiêm
Đưa đường chỉ lối nổi chìm trần lao
Mờ
mờ ảo ảnh chiêm bao
Bọt trôi biển mộng, bèo trào sông mê
Nhà xưa lạc lối đi về
Ta
bà cuốn hút lê thê miệt mài
Chắp tay qùy dưới Phật đài
Xin nguyền ra khỏi đêm dài đã lâu
Từ
khi bất giác chìm sâu
Ba
đường sáu nẻo nát đầu tử sinh
Phóng lao hướng ngoại quên mình
Trần sa đắm lụy, vô minh đọa đày
Vào ra xuôi ngược lăn quay
Xuống lên qua lại xát xây lối mòn
Chắp tay lạy Đấng Từ Tôn
Chúng sanh mê muội nát hồn thương đau
Quên mình cũng có minh châu
Bên bờ giác ngạn hồi đầu đến ngay
Tiếng chuông thức tỉnh đêm ngày
Dứt mê là ngộ hiển bày chân tâm
Sáng hơn ánh sáng trăng rằm
Tròn hơn mười sáu trăng ngàn lung linh
Hồng tâm nhất điểm tánh linh
Ứng tùy hóa hiện vô sinh phương đài
Chắp tay cảm tạ Như Lai
Hồi đầu bỉ ngạn đáo lai liên tòa
Chúng con xin chắp tay hoa
Nhiệm mầu, vi diệu tay hoa nhiệm mầu.
Tháng 02 – 2009
Xin chắp
tay hoa
Xin chắp tay hoa dưới Phật đài
Thành tâm đảnh lễ Đức Như Lai
Chứng minh gia hộ hằng sa cõi
Thoát khỏi tam đồ, bỉ ngạn lai
Xin chắp tay hoa đảnh lễ Ngài
Ta
bà Giáo chủ Đấng Như Lai
Ban ân cứu tế chúng sanh khổ
Phản kỷ hồi quan ngộ bản lai
Ba
đường sáu nẻo mãi trầm luân
Tâm địa chúng sanh cố dự phần
Quên hẳn đường về lên Tứ Thánh
Phong trần điên đảo ngập gian truân
Nghiệp dĩ đeo mang lội tử sinh
“Ba chìm bảy nổi chín lênh đênh”
Một mê, mười mẩn, trăm lăn lộn
Muôn hướng ngàn phương, đọa cực hình
Vô
thỉ, khởi tâm bất giác rồi
Đến nay, còn lặn hụp lơi bơi
Vô
chung, cuốn hút làm sao thoát
Bức trướng vô minh phủ bản hoài
Tử
sinh, sinh tử, bởi tâm mê
Tâm ngộ, hốt nhiên biết nẻo về
Quê cũ phương đài hằng chiếu diệu
Quay đầu, thẳng tắp tới Tào Khê
Xin chắp tay hoa mỉm miệng cười
Hoa Ưu Đàm Bát nở xinh tươi
Xanh vàng đỏ trắng sen thơm ngát
Phiền não, Bồ đề, một niệm thôi
Chắp tay đảnh lễ Phật Như Lai
Tự
độ, độ tha, giác bản hoài
Bát nạn, tam đồ, cơn gió thoảng
Trước sân, hiện hữu một cành mai
Chắp tay đảnh lễ Đấng Từ Nghiêm
Cảm ứng Thích Tôn tự tánh thiền
Hóa hiện thường tùy tâm bất thối
Mười phương pháp giới thị như nhiên.
Tháng 02 – 2009
Nhớ chùa
nhớ quê
Chùa quê thanh đạm giữa thôn làng
Mỗi sáng mỗi chiều chuông mõ vang
Kinh kệ ngân nga reo ánh đạo
Đêm thanh gió mát rợp trăng vàng
Chùa quê nho nhỏ giữa thôn trang
Quyện khói trầm hương thoảng nhẹ nhàng
Thân thiện tin yêu thềm cửa Phật
Dân làng hoan hỷ sống hòa vang
Dân quê ai cũng mến thương chùa
Ngày tháng lại qua trải bốn mùa
Lão ấu nữ nam chung sức sống
Tương thân tương ái tránh hơn thua
Mồng một, ba mươi, mười bốn, rằm
Cả
làng lũ lượt vẻ băn khoăn
Xôi chè bánh chuối bày la liệt
Trước cúng, sau ăn, đều ấm lòng
Từ
nhỏ lớn lên đã có chùa
Có
trăng, có gió, mạ xanh lơ
Có
đồng, có ruộng, thơm mùi lúa
Nên nhớ tới quê, lại nhớ chùa
Nhớ chùa lại nhớ đến tình quê
Dù
có đi đâu cũng nhớ về
Như nước nhớ nguồn cây nhớ cội
Vì
chùa chan chứa trọn tình quê.
Tháng 02 – 2009
Lối về
ngàn xưa
Ta
xin tìm lại nét trinh nguyên
Từ
thuở ra đi khắp mọi miền
Thỉnh thoảng mơ về hình bóng cũ
Rêu mờ ẩn hiện cuối trời quên
Ra
đi, từ vọng gác Hoa Nghiêm
Dần bỏ xa em khuất nẻo « thuyền »
Phiêu bạt trường đời phơi gió bụi
Ba
đường sáu nẻo mãi lênh đênh
Từ
thuở ra đi, bóng đổ dài
Tử
sinh nặng trĩu cả đôi vai
Càng xa vóc dáng nghìn xưa ấy
Nhòa nhạt rong rêu phủ lối hài
Nhiều khi ta
muốn gọi tên em
Ma qủy hiện
hình muốn đảo điên
Bày thế trận
đồ muôn bát quái
Hồn phiêu
phách tán lạc đêm đen
Ta biết rằng
em thân cận ta
Mờ mờ ảo ảo
nhưng không xa
Vì
em chẳng hiện cho ta thấy
Mặt mũi xưa nay chưa nhận ra
Em
vẫn là em của thuở nào
Nhưng ta mộng mị như chiêm bao
Hồn mê gợi nhớ ngàn yêu dấu
Chợt tỉnh, mắt mơ đượm gối đào
Ta
biết, đường ngang xẻ lối về
Thế trần dong ruổi vạn sơn khê
Nên em ẩn kín thềm hoang lạnh
Mong mỏi một
mai ta trở về
Hôm nay, ta
đã quyết đi về
Em hiện
nguyên hình bóng dáng xưa
Vẫn nét diệu
kỳ siêu tuyệt ấy
Cùng ta sánh
bước dẫn nhau về
Quê nhà vắng
bóng đã từ lâu
Nay trở về,
nhìn trước ngó sau
Ăm ắp tròn
đầy không biển đổi
Em cùng ta
sống mãi thiên thu.
Tháng 02 –
2009
Mấy tuổi trong đời
Bách niên là
bách niên nào
Nhân sinh ai
đã dự vào bách niên
Trăm năm là
hậu hay tiền
Thinh không tĩnh lặng chim chuyền xa bay
Thiếu niên hoa mộng đơm cây
Nụ
xuân chưa chớm tóc mây xanh ngàn
Ngẩn ngơ phe phảy nai vàng
Dẫm vào thu tím lá vàng nhẹ rơi
Thanh niên, cái tuổi vào đời
Sông dài biển rộng trùng khơi xô bờ
Tang bồng thử sức mấy mo
Phỉ chí vùng vẫy mấy bồ mới thôi
Trung niên, đứng dốc lưng đồi
Trời nghiêng nghiêng bóng nửa đời trôi nhanh
Tóc không còn mái xuân xanh
Phong sương dấm muối treo cành phù sinh
Cao niên chợt ngó lại mình
Trần gian đập dũa bóng hình phôi pha
An
lành mỏng mảnh sương sa
Khổ đau dày cộm, trầm kha chất chồng
Lão niên đỉnh núi mây bồng
Rừng khuya thổi mộng, cuối sông xa bờ
Bọt bèo cát đá xác xơ
Thân tàn sức kiệt mắt mờ tai u
Đỡ
trên đôi gậy lù khù
Quên sau quên trước mây mù đêm đen
Trăm năm ngọn gió trước đèn
Bách niên ư hữ, buông rèm bụi bay.
Tháng 3 – 2009
Đi tận
cùng chung thỉ !
Tôi mở mắt, người ngồi yên, không nói
Tôi nhắm mắt, người đứng đó, giang tay
Dù
nắng mưa, sương gió, sáng tối, đêm ngày
Trải năm tháng trầm ngâm cùng vũ trụ
Tôi nhặt rong rêu bóng hình xưa cũ
Cát bụi nhòa xây xát bãi phù sa
Trải tang thương, nghiệt ngã vẽ ta bà
Hằng lưu xuất huyễn thân cùng thiên thể
Hạt cát kia từ hồng hoang chưa bể
Hạt muối này trong biển mặn chưa tan
Đường dọc, ngóng đợi con đường ngang
Đường tung, chờ đường hoành cuối đỉnh
Cỡi vô thường vào chiều hoang tịch tĩnh
Đón rong rêu về quán trọ hoàng hôn
Nhặt tiêu sơ để đếm những mất còn
Vẽ
trinh nguyên quẳng trên bờ thạch thảo
Hèn chi, người ngồi yên, không nói
Thảo nào, người đứng đó, thỏng tay
Và
tôi, không biến thể mảy may
Hòa vũ trụ đi tận cùng chung thỉ.
Tháng 3 – 2009
===
Bấm vào đọc
Hoa Đạo Pháp:
>>[01-1]
[01-2] [01-3] [01-4] [01-5]
[01-6]
[01-7] [01-8] [01-9] [01-10]
[01-11]
[01-12]
[01-13]
[01-14]
[01-15]
|