|
Những sự nghiên
cứu gần đây khuyến nghị rằng sự
huấn luyện thiền tập cường độ
mạnh và có phương pháp hàng
tháng đến hàng năm có thể phát
triển sự chú ý. Tuy thế, do yêu
cầu về chiều dài của thời gian
huấn luyện đã làm cho khó khăn
để hướng đến việc xử dụng sự
phân công một cách ngẫu nhiên
những người tham dự,tác động đến
những điều kiện để khẳng định
những khám phá này. Đề tài này
cho thấy rằng một nhóm được phân
công một cách ngẫu nhiên đến năm
ngày thực hành thiền với một
‘phương pháp huấn luyện thân-tâm
hiệp nhất’ cho thấy một cách nổi
bật về sự chú ý tốt hơn và sự
kiểm soát căng thẳng tốt hơn một
nhóm tương tự được lựa chọn kiểm
soát cho ‘sự huấn luyện thư giản’.
Phương pháp huấn
luyện đến từ truyền thống y học
Trung Hoa và phối hợp những khía
cạnh của những truyền thống huấn
luyện thiền quán và tỉnh thức
khác. So sánh với ‘nhóm kiểm
soát’, ‘nhóm thể nghiệm’ của bốn
mươi học sinh, mỗi 20-phút/ngày/
trong 5 ngày huấn luyện hiệp
nhất thân tâm cho thấy sự cải
thiện mạnh hơn trong xung đột,
đạt được thắng lợi trên ‘Hệ
thống Thử thách Chú ý’, lo âu,
căng thẳng, giận dữ, và mệt mõi
thấp hơn, và khí lực cao hơn
trên cán cân của ‘Đồ biểu Tình
trạng Tâm lý’, một sự gia tăng
nổi bật trong hormone liên hệ
căng thẳng, và một sự gia tăng
trong phản ứng của kháng nguyên
và thể kháng của nó. Những kết
quả này cung cấp một phương pháp
thuận tiện cho sự nghiên cứu về
ảnh hưởng của việc huấn luyện
thiền quán bằng việc dùng những
phương pháp thí nghiệm và kiểm
soát tương tự đến những ai dùng
để thử nghiệm dược phẩm và những
sự can thiệp khác.
- Cấu trúc nếp cuộn não phía
trước
- Huấn luyện chú ý
- Kiểm soát
- Huấn luyện tinh thần
Trong những năm gần đây, một số
những đề mục đã chứng minh lợi
ích của những hình thức khác
nhau của việc huấn luyện thiền
quán và chính niệm (1- 8). Nhiều
người trong họ đã được thử
nghiệm những hành giả của những
sự thực hành thiền tập khác nhau
và so sánh với những sự kiểm
soát (những người) không có huấn
luyện. Những người khác đã so
sánh những nhóm tương đương
trong thực hành trước khi huấn
luyện nhưng được lựa chọn để xem
họ có thể tham gia huấn luyện
hay không (2,4,9,10).
Trong một nghiên cứu hoàn hảo
(2), ‘nhóm thể nghiệm’ tiếp nhận
ba tháng huấn luyện. ‘Nhóm kiểm
soát’ còn lại những người muốn
học về thiền quán. Nghiên cứu
này dùng một bài tập mạnh bạo về
chú ý, sự chú ý quán sát nhanh
như chớp mắt [attention
blink](11); hai nhóm thi hành
bình đẳng trước khi thiền tập,
và được khuyến cáo rằng thiền
tập là nguyên nhân làm cải thiện
‘mạng lưới chú ý thực hiện’, một
cách chắc chắn hầu hết trong mọi
hình thức chú ý dùng cho nhiệm
vụ này (2).
Tuy thế, những vấn đề tế nhị
khác nhau giữa những ‘nhóm kiểm
soát và thể nghiệm’ tồn tại
trong nghiên cứu thảo luận ở
trên, bời vì hai nhóm không hoàn
toàn phân công một cách ngẫu
nhiên, và những thiền giả bất
đồng một cách lớn lao về thể
loại thiền quán đã thực tập
trước đây (2). Nhóm Slagter et
al. (2) nói rằng, “việc thiếu
vắng của một sự phối hợp giữa
khối lượng huấn luyện thiền tập
trước đây và kết quả nghiên cứu
của chúng tôi có thể là qua sự
kiện rằng có quá nhiều sự khác
biệt xuyên qua những hành giả
trong thể loại và truyền thống
của những người học thiền trước
đây. Theo chiều dọc của thể
nghiệm so sánh nghiên cứu những
ảnh hưởng của những phương pháp
thiền tập khác nhau trên não bộ
và chức năng tinh thần cùng thời
gian của những ảnh hưởng như thế
cần thiết đến.”
Nguyên tác: Short-term
meditation training improves
attention and self-regulation
Contributed by Michael I.
Posner, August 16, 2007
(received for review July 26,
2007)
Tuệ Uyển chuyển ngữ
28-02-2009
|