Vấn
đề tôi nói hôm nay là một chữ XẢ. Quí vị biết ngược
với xả là gì không? Là cố chấp, nắm chặt. Cố là chặt,
chấp là nắm; cố chấp là nắm chặt. Khác với nắm chặt
là buông bỏ.
Mới nghe đơn giản quá nhưng xét kỹ, quí Phật tử sẽ
thấy tất cả chúng ta sống trên thế gian này, ai cũng
than buồn than khổ, gốc tại cố chấp thôi, chớ không
có gì khác. Bây giờ muốn hết buồn, hết khổ thì chúng
ta phải làm sao? Phải xả, phải buông bỏ. Buông bỏ
thì hết khổ.. Như vậy quá giản đơn, quá tầm thường.
Chỉ cần quí Phật tử thực hiện được điều chúng tôi
nhắc thì sẽ bớt khổ ngay trong cuộc sống hiện tại
này.
Lâu nay chúng ta cố chấp những gì mà bây giờ phải
buông xả?
Người thế gian luôn luôn nghĩ ai làm trái ý mình thì
mình buồn, mình giận. Buồn giận nên bỏ liền hay nên
giữ mãi? Có người thường hay nói: “Con giận người đó
hai, ba chục năm không quên.” Giận hai, ba chục năm
không quên thì nghe như khẳng khái lắm nhưng thật ra
là dại, là khổ, chớ có hay gì đâu.
Quí Phật tử nghĩ trên thế gian này chung quanh mình
nào xóm giềng, thân tộc v.v… có bao giờ hoàn toàn
không đụng chạm nhau đâu? Người ta nói vợ chồng như
chén trong sống. Chén úp trong sống thế nào cũng có
khua, huống là xóm giềng, thân tộc làm sao vừa ý
mình hết, mà trái ý thì mình giận. Giận rồi chứa
trong tâm. Chứa là cố chấp. Giận một người chứa
trong lòng, giận hai người cũng chứa trong lòng. Nếu
giận một trăm người thì sao? Chứa cả một trăm cái
giận trong lòng, làm sao chịu nổi.
Quí vị xét khi mình đang vui vẻ mà bỗng nhớ tới
người mình giận thì lúc đó gương mặt quạu xuống liền.
Sở dĩ chúng ta ngủ không ngon là cũng tại giận đó.
Khi nào nằm nhớ lại hôm qua, hôm kia ai làm trái ý
mình liền nổi giận lên, thì hết ngủ. Đó là chứa chấp
oán hờn. Chứa chấp là khổ. Ta đang vui vẻ tươi mát
mà chứa một cái giận, cũng như đem cục than bỏ trong
tay hay trong da, trong thịt mình vậy. Nếu cục than
bỏ trong tay, trong da, trong thịt thì sao? Nóng,
khó chịu. Vậy mà lòng mình chứa một trăm cục than
thì người này khổ nhiều ít? Khổ thứ nhất là khô héo
vì ngủ không ngon, ăn không ngon. Giận quá làm sao
ăn ngon, ngủ ngon được. Khổ thứ hai là giận làm cho
mình dễ xấu. Quí vị thấy mỗi lần nổi giận lên gương
mặt mình thế nào? Nổi giận lên thì con mắt đỏ ngầu,
mặt đổi màu đổi sắc, không còn tốt đẹp nữa. Cả trăm
cái giận ở trong lòng thì nó đốt riết mình khô héo,
xấu xa. Như vậy ôm ấp cái giận mấy chục năm là khôn
ngoan hay thiếu khôn ngoan?
Bởi vậy nên người biết tu ai nói gì trái ý, mình
giận chút rồi bỏ đi, xả đi. Giận làm chi, ngu! Ôm
cái giận là ngu chớ không phải khôn, tội gì ôm cho
khổ. Trong nhà Phật có câu: “Tăng hận bất cách túc”
nghĩa là Tăng (người tu) giận không quá một đêm.
Chúng ta là Phàm tăng nên tham sân si cũng còn, vì
vậy gặp việc trái ý cũng giận. Nhưng giận chút thôi
rồi bỏ, chớ không nên chấp chứa.
Người thế gian thường thích chứa, chứa năm này qua
năm nọ. Họ tưởng như vậy là hay, là khôn mà không
ngờ đó là tự chuốc họa vào mình, tự đeo khổ cho mình
chớ không có lợi gì hết. Vì vậy nên Phật dạy phải xả
hết những giận hờn. Chứa chấp vừa bị khổ trong hiện
tại, mà còn khổ cả vị lai nữa.
Trong kinh Phật dạy, người khi sắp bỏ thân này qua
đời khác thì nghiệp thương và nghiệp ghét sẽ đi theo.
Bởi vì thương ai thì ta nhớ người đó, ghét ai cũng
nhớ kẻ đó. Như chúng ta ngồi ôn lại trong lòng, thì
nhớ những người mình thương và những người mình ghét
nhiều nhất phải không? Ghét không mất, thương cũng
không mất. Vì vậy càng chứa sâu thì khi nhắm mắt các
nghiệp đó dẫn mình đi đến chỗ thương hoặc chỗ ghét.
Do đó khi chúng ta thọ thân sau, nếu ôm ấp nghiệp
ghét nhiều quá thì đến những gia đình gặp toàn
chuyện buồn phiền, hờn giận, không vui. Có bao giờ
chúng ta muốn gặp những người mình ghét không? Không
muốn. Ai cũng muốn gặp người mình thương. Nhưng
trong lòng thù oán nhiều quá thì nó sẽ dẫn mình gặp
lại những người thù oán. Nên hiện tại khổ mà vị lai
cũng khổ luôn. Điều này rất thiết yếu.
Chúng ta phải khéo đừng nuôi dưỡng oán thù trong
lòng, nên buông bỏ hết. Cái gì qua rồi không chứa
chấp nữa. Hơn thua, phải quấy, chuyện đó không có gì
quan trọng. Quan trọng ở chỗ làm sao cuộc sống mình
bình an, thanh thản, tươi vui. Đó mới là điều đáng
lưu tâm. Chúng ta sống muốn hạnh phúc, muốn được an
lạc thì nên giữ hay nên xả? Nên xả.. Vì vậy tôi nói
tu muốn cho hết khổ thì phải xả, đừng chứa chấp. Đó
là điều thứ hai.
Điều thứ ba, chúng ta đừng cố chấp ý kiến mình là
đúng, ý kiến người khác là sai. Bởi vì ở thế gian
này không có gì là đúng cố định mà cũng không có gì
là sai cố định. Chúng ta mở miệng nói với ai cũng
“Tôi nghĩ thế này là đúng”. Nếu nói tôi nghĩ như vậy
là đúng, người thứ hai nói tôi nghĩ thế khác mới
đúng, thì hai cái đúng nó đụng nhau. Mình đúng theo
cái nghĩ của mình, người khác đúng theo cái nghĩ của
họ. Ai cũng đúng hết thì cãi lộn hay huề? Thế gian
không ai chịu thua ai, mình đúng thì người khác sai,
mà người khác đúng thì mình sai. Cho nên khi người
ta nghĩ khác với mình, mà họ cho rằng họ đúng thì
mình bực lên liền, và người kia cũng nổi tức vậy.
Hai cái nổi tức sẽ đi đến khẩu chiến. Khẩu chiến
không xong thì tới thân chiến.
Như vậy chỉ một chữ Xả mà chúng ta được an ổn vui
tươi. Cần gì phải nhiều. Một chữ mà biết tu là cả
cuộc đời sống thoải mái, an vui. Ngược lại quí vị sẽ
thấy mặt mày nhăn nhó hoài, bất mãn cái này, bất mãn
cái nọ, bất mãn con cái, bất mãn vợ chồng, bất mãn
xã hội… Mấy chục năm cứ nhăn nhó hoài, uổng một cuộc
đời. Cho nên mình phải vui tươi xả bỏ, có mấy mươi
năm ngắn ngủi, sống làm sao cho thảnh thơi, tạo
phước lành để khi nhắm mắt được đến cõi lành, ở đó
mà buồn giận làm chi cho khổ.
Vậy mong quí vị nghe hiểu, ứng dụng tu để tất cả
chúng ta sống trên thế gian này lúc nào cũng tươi
cười, không còn buồn bực. Đến lúc nhắm mắt ra đi
chúng ta cũng vui luôn. Đó là kết quả tốt đẹp của
người Phật tử khéo tu.