Thoi-Nay - Giai Tri va Doi Song

 

  Trang chính
  Thế giới tâm linh
 

Mục lục

Đời - Đạo

Kinh tụng bằng nhạc

VIDEO

Nhạc

Hoa Đạo Pháp

Mở Trang Hiếu Hạnh (TNT Mặc Giang)

Mùa An Cư Kiết Hạ năm Canh Dần 2010

Nhân Mùa Phật Đản 2634 Phật lịch 2554

His Holiness the Dalai Lama

Câu chuyện cát đá - đạo vào đời

 
    Thế giới tâm linh - Phụ trách : TN . 7/2010.
 

 

 
   
 

Mở Trang Hiếu Hạnh

Tuyển tập Hai - 10 bài

Mùa Báo Hiếu - năm Canh Dần 2010  

Để hướng về Mùa Hiếu Hạnh Thiêng Liêng

Để tưởng nhớ công ơn Công Đức Sinh Thành

Để cùng nhau nhắc nhở Con Hiền Cháu Thảo

Để đền đáp trong muôn một công đức Cha Mẹ  

Và lễ tạ Thù Ân Bốn Ơn Trọng cưu mang.

Chúng tôi xin viết, cảm ơn quý vị đón nhận và phổ biến.

Trân trọng,

TNT Mặc Giang

macgiang@y7mail.com

                                              ====

01.   Quê Cha – Đất Mẹ

02.   Ân Phụ Mẫu Tiên Rồng

03.   Từ tạ Song Đường

04.   Cánh Hoa dâng Cha Mẹ

05.   Đất Tổ - Quê Cha

06.   Gia tài của Mẹ

07.   Hoa Trắng thiên thu

08.   Mẹ, tặng phẩm duy nhất cuộc đời

09.   Vu Lan, Cha có buồn không ?

10.   Vu Lan nhớ Mẹ Hiền
 

====
 

 
 

Quê Cha - Đất Mẹ

 

Quê Cha ngàn dặm mù khơi

Đất Mẹ vạn lý một đời chia xa

Thương non, ôm ấp mái nhà

Nhớ núi, sầu mộng sơn hà chờ ai

Thương sông, con nước chảy dài

Nhớ biển, sóng vỗ miệt mài trùng dương

Ra đi, vạn lý mù sương

Rong rêu in bóng dặm đường phân ly

Nhớ xưa, mấy thuở kinh kỳ

Mà nay cũng lắm tư nghì hồn đau

“Chiều chiều ra đứng ngõ sau

Trông về quê Mẹ ruột đau chín chiều”

Đêm đêm mở cửa tịch liêu

Quê Cha hun hút quạnh hiu cuối trời

Nhớ non, mượn gió gởi lời

Thương núi, nhờ cánh chim trời bay xa

Nhớ sông, một bến quê nhà

Thương biển, kéo cát muốn tà bờ lau

Năm năm, da thấm thịt thau

Mười năm, tóc trắng đổi màu phong sương

Hai mươi năm, những tơ vương

Ba mươi năm, lắm đoạn trường tư lương

Nên nghe hai tiếng quê hương

Xát xây cát đá, bãi nương rêm mình

Vọng vang hai tiếng quê mình

Nhòa trong ký ức bóng hình chìm sâu

Quê Cha đất Mẹ tinh sầu.

 

Tháng 3 – 2009

TNT Mặc Giang

 

Ân Phụ Mẫu Tiên Rồng

 

Bông hồng hiếu hạnh thiêng liêng

Lành thay, con cháu thảo hiền nhớ ân

Mẹ Cha, công đức song thân

Ông Bà, dòng họ gốc phần thâm sâu

Băng qua vạn lý nhịp cầu

Dâng lên Tiên Tổ khởi đầu sơ khai

Hùng Vương quốc phụ phương đài

Âu Cơ quốc mẫu ươm ngai Lạc Hồng

Ngàn năm văn hiến núi sông

An nhiên tọa thị giống dòng Việt Nam

Bông hồng hai sắc cưu mang

Cho anh cho chị lên đàng đắp xây

Cho em nâng cánh hoa nầy

Tin yêu sức sống đong đầy trong tim

Ân cha nghĩa mẹ đáp đền

Ân Tiên ân Tổ thênh thênh đất trời

Cùng nhau phụng hiến suốt đời

Băng đèo vượt núi không lời thở than

Dù cho đổi cả trần gian

Ân kia vời vợi muôn ngàn thấm sâu

Dù cho bãi biển nương dâu

Ân kia giữ mãi trong đầu nhớ nghe.

 

Tháng 11 – 2009

TNT Mặc Giang

 

Từ tạ Song Đường

 

Tiếng Ơn Cha, lung linh hồn Núi Thái

Tiếng Nghĩa Mẹ, rào rạc nước Biển Đông

Mà nghe sóng vỗ trong lòng

Leo đồi gió hú buồn trông đỉnh đèo

Rong rêu tựa vách cheo leo

Ngàn năm sương lạnh eo sèo bèo mây

Ta mang một tấm thân nầy

Ơn cha nghĩa mẹ đong đầy tình thâm

Sau hè rau húng rau răm

Bên hông rau đắng trước thềm rau cay

Đầu đường đan kín cỏ may

Bước quanh lối ngõ gió lay bụi mờ

Đếm trong từng tiếng đơn cô

Gõ lên cung nhịp dại khờ hồn đau

Quê nghèo trắng mấy mùa cau

Xác xơ gốc rạ sắc màu tầm không

Ra rừng nhặt lá diêu bông

Lên non tát biển xuống sông bắt còng

Tiếng Ơn Cha, giọt mồ hôi muối mặn

Tiếng Nghĩa Mẹ, lệ khép mắt sầu vương

Đếm trong vụn vỡ tình thương

Chôn trong tim thẳm trên đường từ ly

Đầu cầu Ái Tử thầm thì

Cuối sông nước chảy một đi vạn lìa

Nghĩa trang mờ khói mộ bia

Gắn trên giá lạnh đổ về tịch liêu

Còn đâu mà nói chín chiều

Ngõ sau cửa trước tiêu điều hợp tan

Vọng khua tiếng nói muộn màng

Song Đường từ tạ gió ngàn bay bay.

 

Tháng 3 – 2010

TNT Mặc Giang

 

Cánh Hoa dâng Cha Mẹ

 

Cánh hoa này xin kính dâng ơn cha

Cánh hoa kia xin tôn thờ đức mẹ

Chốn linh thiêng mẹ cha thầm nói khẽ

Cõi dương trần tội nghiệp đứa con tôi

 

Cánh hoa này xin tưởng nhớ ơn cha

Cánh hoa kia xin nâng niu đức mẹ

Cha mẹ ơi, đừng giận hờn con nhé

Đến muôn đời con đền đáp thâm ân

 

Nghĩa cù lao, một đời xin ghi nhớ

Đức hy sinh, trọn kiếp xin tôn thờ

Dòng tử sinh nhịp sóng vỗ hai bờ

Con đi mãi trên hành trình cô lữ

 

Nhớ ơn cha, xin tạc lòng một chữ

Nhớ đức mẹ, xin khắc dạ một câu

Vũ trụ kia vô lượng số tinh cầu

Không chứa hết Đấng Song Đường cao cả

 

Mùi gạo thơm nghe lâng lâng gốc rạ

Mùi lúa chín thấy mạ lúc còn xanh

Cánh đồng vàng thơm trúc biếc tre xanh

Cho quê hương đượm tình thương sức sống

 

Cánh hoa này xin tôn thờ đức mẹ

Cánh hoa kia xin kính ngưỡng ơn cha

Bóng hoàng hôn ấp ủ lúc chiều tà

Để chan chứa nỗi niềm khi đêm xuống

 

Cánh hoa này xin tôn thờ đức mẹ

Cánh hoa kia xin kính ngưỡng ơn cha

Đức cù lao muôn thuở vẫn không pha

Như sóng nước Biển Đông khua Núi Thái.

 

Tháng 4 – 2010

TNT Mặc Giang

 

Đất Tổ, Quê Cha

 

Đất Tổ Quê Cha năm ngàn năm dựng nước

Hy sinh chồng chất thành núi thành sông

Tử sĩ đắp xây thành ruộng thành đồng

Viết trang sử huy hoàng cho tổ quốc

 

Đất Tổ Quê Cha, tô bồi từng tấc đất

Là mồ hôi, là nước mắt bi hùng

Là thịt da, là xương máu cha ông

Thành quê hương ba miền Nam Trung Bắc

 

Ôi Cổ Loa, Thăng Long ngàn xưa

Ôi Tây Đô, Đông Đô ngàn mây

Huế, Sài Gòn, Hà Nội hôm nay

Tim trong tim, lòng bên lòng, tay trong tay

 

Ôi Hùng Vương Văn Lang thiết tha

Ôi Mê Linh, Lam Sơn, Đống Đa

Nước Việt Nam một dãi sơn hà

Anh chị em, Bắc Nam Trung, chung một nhà

 

Ta bước chân đi, nghe tiếng rung tình tự

Ta bước chân đi, nghe lệ sử chưa nhòa

Đất nước này, non sông này, gìn giữ điểm tô

Quê hương này, non nước này, là sông là núi

 

Ta bước chân đi, mắt cha già ngóng đợi

Ta bước chân đi, mắt mẹ già chờ trông

Anh em ta, chị em ta, trên dưới một lòng

Giống Lạc Hồng, giống anh hùng, là núi là sông

Giống Lạc Hồng, giống anh hùng, Nam Bắc Trung

Giống Lạc Hồng, của Tiên Rồng nước Việt Nam.

 

Tháng 4 – 2010

Mặc Giang

macgiang@y7mail.com

 

Gia tài của Mẹ

 

Gia tài của Mẹ năm ngàn năm

Đâu phải riêng ai thủ đắc giành

Ngất ngưỡng lâu đài ngồi bảnh chọe

Mắt cười ti hí nói nhăn răng

 

Năm mươi thế kỷ mọi tiền nhân

Xương máu hy sinh đều góp phần

Sức lực tinh ba đều cống hiến

Mới thành của nước của nhân dân

 

Dân tộc Việt Nam đều có quyền

Cái quyền tối thượng, quyền thiêng liêng

Kề vai gánh vác chung nhau hưởng

Không có một ai làm của riêng

 

Gia tài của Mẹ tự ngàn xưa

Để lại cháu con cùng kế thừa

Tiếp tục tài bồi và bảo vệ

Người người dân Việt biết hay chưa

 

Một mảnh dư đồ nước Việt Nam

Ai mang máu mủ giống da vàng

Ai mang huyết thống dòng Hồng Lạc

Không thể nhượng quyền không bán buôn

 

Vùng biển vùng trời hay ngoại biên

Đồng bằng rừng núi hay Cao Nguyên

Thượng Du xuống tận Trung Du nữa

Bất cứ nơi đâu cũng nối liền

 

Không ngoại nhập và không ngoại lai

Không nô lệ hóa, không mang hai

Nước ta ta giữ, dân ta sống

Thà chết còn hơn phải đọa đày

 

Thế thế tiền nhân đã thế rồi

Ngàn năm văn hiến máu xương rơi

Đan thanh vết sử liền tro cốt

Thế hệ chúng ta cũng thế thôi

 

Nước yên thời sống trong yên bình

Nước biến nếu cần quyết chiến chinh

Kim cổ xưa nay đều đã thế

Không ai trí trá hưởng riêng mình

 

Gia tài của Mẹ Việt Nam ơi

Dị khẩu đồng âm cùng một lời

Khác miệng đồng lòng chung chí hướng

Việt Nam bền vững đến muôn đời.

 

Tháng 4 – 2010 

Mặc Giang

macgiang@y7mail.com

 

Hoa Trắng thiên thu

 

Cài Hoa Trắng, Ơn Hùng Vương Quốc Phụ

Khai dựng cờ mở nước hiệu Văn Lang

Cho đến nay nền Văn hiến năm ngàn

Còn tiếp tục truyền lưu và sống mãi

 

Cài Hoa Trắng, Ơn Âu Cơ Quốc Mẫu

Tiên trên cao mang một bọc trăm con

Từ đó khởi đi dòng giống Lạc Hồng

Tọa thị tại đất trời Nam sừng sững

 

Cài Hoa Trắng, ta tôn thờ Đức Mẹ

Thét Biển Đông rào rạt hát trùng dương

Ta xin mang tình thương Mẹ lên đường

Xây tươi đẹp cho sông dài biển rộng

 

Cài Hoa Trắng, ta lên đầu quan ải

Hỏi Trường Sơn, núi Thái cao đến đâu

Ơn của Cha, ta xin chất trên đầu

Tôn thờ mãi và không hề phản bội

 

Cài Hoa Trắng, ta mang hồn sông núi

Da thịt này, chỉ xin trả quê hương

Chứ không băng ngang, đánh đổ giữa đường

Dù bất cứ thế thời, hay cuồng vong thác loạn

 

Cài Hoa Trắng, ta mang hồn Tiên Tổ

Giống Lạc Hồng huyết thống năm ngàn năm

Ta luyện tôi những đức tính tinh anh

Bước dõng dạc và ngẩng đầu đi tới

 

Cài Hoa Trắng, ta đến bàn thờ Tổ Quốc

Nguyện trắng trong, thanh bạch đức trung trinh

Nguyện cho quê hương non nước quê mình

Không phản bội những gì Tổ Tiên để lại

 

Cài Hoa Trắng, ta xin cài mãi mãi

Cài một lần, và cài đến thiên thu

Việt Nam ta, định phận sẵn thế ư

Trắng, cho toát cả thiên hà vũ trụ

 

Cài Hoa Trắng, ta nhớ Cha Hồng Lạc

Và ta mang công đức Mẹ Âu Cơ

Con cháu Hùng Vương mãi mãi tôn thờ

Giống Lạc Hồng, giống anh hùng nước Việt Nam.

 

Tháng 6 – 2010

Mặc Giang

macgiang@y7mail.com

 

Mẹ, tặng phẩm duy nhất cuộc đời

 

Bông Hồng cài áo em mang

Em còn có mẹ với ngàn yêu thương

Lối đi tình mẹ vấn vương

Lối về tình mẹ bên nương ráng chiều

Bông Hồng cài áo nâng niu

Em còn có mẹ yêu kiều trần gian

Thương em từng bước trên đàng

Cho em từng bước dọc ngang đi về

Bông Hồng cài áo mân mê

Em còn có Mẹ vỗ về vĩnh nhiên

Chỉ cần mẹ động tay tiên

Là em tan hết muộn phiền trần ai

Mẹ chưa kịp tiếng thở dài

Là em an ổn phương đài phù sinh

Bông Hồng cài áo xinh xinh

Vẽ lên dấu ngọc bóng hình mẹ yêu

Cho em nhẹ bước cầu kiều

Phần sáng có sẵn, cơm chiều chờ trông

Đóa Hồng cài áo thơm bông

Đông thời hết lạnh, hạ nồng hết oi

Thu về không tím lá rơi

Xuân sang đợi sẵn nụ cười tinh anh

Bông Hồng cài áo trong lành

Em còn có mẹ bao quanh mẫu từ

Đẹp hơn vạn thể thiên thư

Cho em nhận diện thật hư phiêu bồng

Em ơi trân quý Hoa Hồng

Vừa cài trên áo là lòng mẹ yêu

Em ơi gìn giữ nâng niu

Cầu mong cho Mẹ bóng chiều chậm qua

Em nên ấu yếm thiết tha

Tóc Mẹ chậm trắng, thịt da chậm mồi

Mẹ là tặng phẩm tuyệt vời

Một lần duy nhất trong đời mà thôi

Mẹ là tặng phẩm tinh khôi

Cầu cho Mẹ sống suốt đời bên em.

 

Tháng 6 – 2010

TNT Mặc Giang

macgiang@y7mail.com

 

Vu Lan, Cha có buồn không ?

 

Mỗi Mùa Hiếu Hạnh Hội Vu Lan

Thường nhắc nghĩa ân đức Mẹ hiền

Thỉnh thoảng mới nêu tình Phụ Tử

Làm Cha, xin hỏi có buồn không ?

 

« Ba năm bồng ẵm cảm ơn Cha »

Trụ cột nắng mưa đỡ cửa nhà

Tuế nguyệt phong sương dày gió bụi

Ngoài bình thiên hạ, trong yên gia

 

Gót đỏ như son cho cháu con

Thau chì cát đá chẳng hao mòn

Đội trời đạp đất nhồi sinh lực

Nào có nghĩa gì tiếng cảm ơn

 

Nam giới, vẫy vùng chí dọc ngang

Nam nhi chi chí phỉ anh hùng

Tiểu nhân, tục tử làm sao sánh

Vô số chim muông có đại bàng

 

Cánh Bằng bay bổng khắp trời mây

Vùng vẫy bốn phương thỏa chí này

Dẫu có bào mòn thân rũ cánh

Làm trai như thế mới nên trai

 

Thế thì, trong Lễ Hội Vu Lan

Đồng cảm tương lân thật nhẹ nhàng

Việc khó có phần ta gánh vác

Ra tay bất vụ mới thi ân

 

Phụ thân nghiêm nghị Đấng Song Đường

Một dựng tôn ti, hai vững cương

Ba tạo thế thời, bốn nhiệt huyết

Một đời không đổi mới tình thương

 

Tình thương rộng lớn mới vô biên

Như Núi Thái Sơn nhất mọi miền

Chống đỡ rừng non cây cỏ mọc

Ai nhìn, không khiếp đức oai thiêng

 

Tình thương cao cả mới nghiêm đường

Núi Thái bao giờ kể gió sương

Ai hát Biển Đông ca đức Mẹ

Cha cười phải phải, biết hiền lương

 

Hãy dành cho Mẹ tiếng yêu thương

Ngon ngọt thơm hương như mía đường

Nếp một đầu mùa dâng hiến Mẹ

Bông Hồng cài áo cam lồ vương

 

Còn Cha vun với tạo Bông Hồng

Tưới nước, bón phân, gai góc đâm

Chồi mọc, mầm non, hoa mỉm nụ

Tặng cho nhân thế đẹp nào hơn

 

Mỗi Mùa Hiếu Hạnh Hội Vu Lan

Đã có đức từ của Phụ Thân

Đã có đức bi lồng trí dũng

Ân, mà không nói mới là Ân

 

Mỗi Mùa Hiếu Hạnh áo cài hoa

Bông trắng bông hồng, đã có Cha

Cha tạo nó ra, và cống hiến

Thì Cha chính thị Một Đài Hoa

 

Cha còn chuyển mạch thế tông gia

Nội Ngoại Gia Tiên của cửa nhà

Thất Tổ, cửu Huyền, và quyến thuộc

Cha ơi, tột đỉnh phải không Cha

 

Cha còn gìn giữ khí hùng thiêng

Văn hiến ngàn năm của Tổ Tiên

Bảo vệ cơ đồ trao thế hệ

Việt Nam bền vững vĩnh uyên nguyên

 

Tôi ít kể ra công đức người

Văn chương chữ nghĩa bằng thừa thôi

Cái tình Phụ Tử uyên thâm quá

Chỉ ngó nhìn nhau Một Nụ Cười

 

Mãn nguyện một đời Đức Phụ Thân

Ân, không đáp hết, mới là Ân

Ân, mà trả được, Ân còn nhỏ

Cháu thảo con hiền, phải lựa lần

 

Vu Lan tùy thuận Lễ cài hoa

Nặng nhất, hoa này, gắn áo Cha

Thương nhất, hoa này, dâng áo Mẹ

Cho Mùa Hiếu Hạnh thật chan hòa

 

Lời cuối, xin dâng Công đức Cha

Vu Lan, Đức Phật giải bày ra

« Tam đồ bát nạn câu ly khổ »

Thế thế hoằng truyền Đạo Thích Ca.

 

Tháng 6 – 2010

TNT Mặc Giang

macgiang@y7mail.com 

 

Vu Lan nhớ Mẹ Hiền

 

Nhắc đến Vu Lan nhớ Mẹ hiền

Mẹ hiền là nét ngọc tay tiên

Là xôi nếp một, thơm bông lúa

Thoang thoảng hương cau, ngọt mía đường

 

Nhắc đến Vu Lan nhớ Mẹ thương

Quê nghèo một nắng với hai sương

Thân cò lặn lội bên bờ vắng

Mua gánh bán bưng khổ quá chừng

 

Làm Mẹ nuôi con đãi dãi dầu

Việc nhà việc cửa đổ mưa ngâu

Việc đồng việc ruộng dày gian khó

Tóc trắng viếng thăm sớm mái đầu

 

Cái tiếng Mẫu Thân nghe ấm lòng

Nhưng ai hiểu được những long đong

Nhiều đêm không ngủ nhìn trời đất

Khổ quá thân tôi đã mõi mòn

 

Nhưng chẳng bao giờ Mẹ thở than

Chồng con không thấy những vô vàn

Giọt dài Mẹ giấu khi đêm xuống

Giọt ngắn Mẹ nhìn ngày nắng lên

 

Mẫu tử mẫu thân với mẫu từ

Tình thương chảy mãi vẫn còn dư

Biển Đông khó sánh được Lòng Mẹ

Thiên phú ban cho, bộ dễ ư

 

Mấy chục năm trường gánh nổi trôi

Hỏi sao không tóc bạc da mồi

Vết nhăn vết xếp thân còi cõm

Thương quá là thương hỡi Mẹ ơi

 

Nuôi con, lên ải để đèo non

Xuống biển tát sông để kiếm còng

Con cháu lớn lên khi hiểu được

Mẹ già kiệt lực chờ đi đong

 

Đến ngày Mẹ bước lên bàn thờ

Cháu thảo con hiền khóc mắt mưa

Mẹ bỏ chúng con đi sớm quá

Từ nay, tập sống kiếp bơ vơ

 

Báo Hiếu Vu Lan thấy Mẹ hiền

Mẹ ơi, vẫn nét ngọc tay tiên

Vẫn xôi nếp một, thơm mùi lúa

Vị ngọt thanh thanh của mía đường

 

Hướng vọng Vu Lan thấy Mẹ yêu

Vòng tay của Mẹ như nâng niu

Lệ dài của Mẹ không ngưng đọng

Nước mắt Mẫu Từ cứ chảy xuôi

 

Quyện khói làn hương thật tuyệt vời

Mờ mờ ẩn hiện Mẹ nhìn tôi

Mắt thương muôn thuở không thay đổi

Tác phẩm trinh nguyên tặng cuộc đời

 

Bóng Mẹ hiền ơi vạn nhớ thương

Con mang tiếng hát Mẹ lên đường

Tấm lòng của Mẹ trùm trời đất

Chỉ một chữ YÊU với chữ THƯƠNG

 

Dâng Mẹ Đóa Hồng đã đủ chưa

Tượng trưng, không thể nói cho vừa

Tình thương của Mẹ không cân được

Đức Mẹ viên dung chẳng thiếu thừa

 

Một đóa hồng tươi dâng Mẹ yêu

Nhiệm mầu Đức Mẹ thật cao siêu

Thâm sâu Lòng Mẹ hơn trời biển  

Hiếu Hạnh mênh mông tỏa nhiểu điều

 

Khép lại Vu Lan tiếng Tạ Từ

Mẹ hiền dịu vợi cả thiên thu

Mẹ yêu chan chứa trùm hoàn vũ

Nhân thế hằng còn tiếng Mẹ ơi !

 

Tháng 6 – 2010

TNT Mặc Giang

macgiang@y7mail.com
 

===

Bấm vào đọc Mở Trang Hiếu Hạnh :
>>[Tuyển tập Một - 10 bài] [Tuyển tập Hai - 10 bài] [Tuyển tập Ba - 10 bài] [Tuyển tập Bốn - 10 bài]

 

 
 
    Thoi Nay Montreal - Giai Tri va Doi Song

Mục lục

Phật Giáo và Khoa Học

Tông phái : Thiền - Mật - Tịnh

Bước đầu học Phật

Kinh

Luật

Luận

   
 

Copyright © 2011 | TN InfoWay