|
Còn
đó quê tôi
Quê tôi còn đó dòng
sông
Nước đi nước đến chờ
con nước về
Quê tôi còn đó sơn khê
Sắt son tô thắm ước thề
không phai
Ơn sâu nghĩa nặng tình
dài
Đường quê lối nhỏ hoa
cài thơm hương
Tin yêu hòa ái mến
thương
Chia mưa sẻ nắng gió
sương không màng
Quê tôi còn đó đò ngang
Chờ người lữ thứ miên
man chưa về
Quê tôi còn đó tiếng ve
Xót trong hạ nắng mùa
hè kêu đau
Xa mờ trắng mấy mùa cau
Trôi dòng dĩ vãng phủ
màu nhớ thương
Đêm đêm nhạn vắng kêu
sương
Ngày ngày én liệng mây
truông cuối trời
Quê tôi từ thuở nằm nôi
Chôn nhau cắt rốn nhớ
lời mẹ cha
Xẻ da xẻ thịt mới ra
Trinh nguyên huyết
thống cho ta nên người
Quê tôi còn đó nụ cười
Gắn trên môi héo da mồi
tóc sương
Kinh qua bao ải nghê
thường
Lênh đênh thời thế đoạn
trường tóc tơ
Nhưng tôi chẳng có bao
giờ
Cố quên quê cũ mịt mờ
đời tôi
Nếu tôi không có quê
tôi
Thì sao tôi có quê tôi
trong đời
Cho nên dù có cuối đời
Vẫn thương vẫn nhớ mặn
mòi tình quê
Buông tay nhắm mắt gởi
về…
Tháng 6 – 2010
Mặc Giang
macgiang@y7mail.com
Quốc Lễ
Thù Ân
Quốc Lễ Thù Ân, dâng lên trước bàn thờ Tổ Quốc
Xin khấu đầu lạy tạ Sông Núi Hồn Thiêng
Đã
khởi đi từ nguồn cội Rồng Tiên
Trải lịch sử năm ngàn năm Văn Hiến
Đức Hùng Vương phảng phất cờ bay khói quyện
Nước Văn Lang tên khởi thủy Việt Nam
Kết tinh thành dòng
giống máu đỏ da vàng
Sừng sững giữa trời Đông, như thành đồng vách núi
Quốc Lễ Thù Ân, dâng theo dòng lịch sử
Xin khấu đầu đảnh lễ các bậc tiền nhân
Vì
Quê hương, vì Dân tộc, vị Quốc vong thân
Đem xương máu dựng xây Cơ đồ Tổ Quốc
Ôi
Cổ Loa, khí hùng tụ năm ngàn năm trước
Ôi
Thăng Long, chuyển hùng anh một ngàn năm xưa
Đây Sài Gòn, ba trăm năm rực rỡ có thừa
Đó
Phú Xuân, vọng Cố Đô một thời cổ kính
Quốc Lễ Thù Ân, dâng lên Hai Bà Trưng, Bà Triệu
Nước trời Nam, rõ mặt những bậc anh thư
Kiện tướng Phương Bắc phải khiếp đảm kinh người
Đất Mê Linh còn vang danh sử tích
Quốc Lễ Thù Ân, dâng lên Đức Ngô Quyền kiệt xuất
Bạch Đằng Giang vỗ sóng sạch quân thù
Một ngàn năm xâm thực, kết liễu thiên thu
Đất nước ta hoàn toàn độc lập tự chủ
Mở
ra bốn Triều đại Đinh – Lê – Lý – Trần kỳ tú
Xuất hiện những bậc Minh quân, Tướng sĩ kỳ tài
Giặc Phương Bắc biết bao lần nhe vuốt ách tai
Đều bỏ chạy trối chết, chui ống đồng ống cống
Quốc Lễ Thù Ân, xin dâng lên Đức Trần Hưng Đạo
Xin dâng lên Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ Quang Trung
Xin dâng lên thế thế tiền nhân các bậc anh hùng
Quét sạch bóng dáng ngoại xâm, bảo toàn biên cương
lãnh thổ
Quốc Lễ Thù Ân, xin dâng lên tất cả chiến sĩ vô danh
không tên tuổi
Tên của các anh đã hòa quyện với non sông
Máu của các anh đã tưới tẩm khắp ruộng đồng
Non nước Việt Nam mới thành quê hương gấm vóc
Quốc Lễ Thù Ân, xin dâng lên những chơn linh thiếu phụ
Ôm
con chờ để chết đứng vọng phu
Hồn tử sĩ đã về với ngàn thu
Nên các chị cũng hóa ra thiên cổ
Quốc Lễ Thù Ân, xin dâng lên chơn linh đồng bào tử nạn
Chết dưới mọi vòm trời khói lửa, hay ngay chốn hậu
phương
Hòa với núi sông cùng mở nước mở đường
Non nước Việt Nam mới thành sông dài biển rộng
Quốc Lễ Thù Ân, xin dâng lên khắp mọi miền Tổ Quốc
Bắc Nam Trung cùng lễ lạy Thù Ân
Ân
quốc gia, Ân dân tộc, Ân tiền nhân
Ân
Tổ Tiên, Ân cội nguồn, Ân sông núi
Quốc Lễ Thù Ân, để tôn
thờ Tiên Tổ
Đức hùng anh thạch trụ
vững Trường Sơn
Mảnh cơ đồ xương máu
của cha ông
Nghiêm bóng cả khí hồn
thiêng sông núi
Quốc Lễ Thù Ân, nhớ
người Cha nguồn cội
Hỡi những đàn con thế
hệ của Lạc Hồng
Hãy cùng nhau gánh vác
vẹn non sông
Một tấc đất không bao
giờ suy suyển
Quốc Lễ Thù Ân, trần
thiết từ Nam Quan giới tuyến
Xuống Biển Đông đến tận
mũi Cà Mau
Việt Nam ta tay nắm
vững con tàu
Vượt tất cả mọi phong
ba bão táp
Quốc Lễ Thù Ân, dựng
trên cơ ngơi sự nghiệp
Đời đời Ông Cha ra sức
đắp xây
Đời đời con cháu tay
nắm chặt tay
Cho toàn vẹn nghĩa đáp
ân đền Tình Sông Núi
Rợp cờ bay lung linh Hồn Lịch Sử
Khí hùng thiêng kết tụ giống Lạc Hồng
Đỉnh Trường Sơn nghe triều sóng Biển Đông
Mũi Cà Mau thấu Nam Quan cửa ải
Liền biển liền bờ, nối liền biên giới
Liền núi liền sông, thạch trụ giang sơn
Năm ngàn năm trước, một tấc không mòn
Năm ngàn năm sau, một ly không chuyển
Quốc Lễ Thù Ân, triệu triệu con tim, đồng thanh lên
tiếng
Quốc Lễ Thù Ân, triệu triệu con người, dị khẩu đồng âm
Quốc Lễ Thù Ân, toàn thể Dân tộc Việt Nam dõng dạc
vang lên
Đất nước nầy, Non sông nầy, đời đời bất diệt.
Tháng 6 – 2010
TNT Mặc Giang
macgiang@y7mail.com
Còn đó Vu
Lan
Mỗi Mùa Hiếu Hạnh lại
băng ngang
Tôi đứng xa xa nhớ lạ
lùng
Nhìn thấy người ta dìu
phụ mẫu
Còn mình lành lạnh
thoáng bâng khuâng
Mỗi Mùa Hiếu Hạnh áo
cài hoa
Bông Đỏ xinh xinh mắt
sáng lòa
Bông Trắng rưng rưng
tràn ngấn lệ
Cũng Hồng cũng Trắng
cũng cài hoa
Thương Bông hồng Đỏ quá
đi thôi
Nhưng chẳng có ai cho
nữa rồi
Tôi tự tìm hoa ra viếng
mộ
Bông Hồng dâng Mẹ, Mẹ à
ơi
Tôi vào dự
Lễ Hội Vu Lan
Nghi ngút
trầm hương quyện khói nhang
Chuông mõ
trang nghiêm hòa tụng niệm
Cầu xin mẹ
thoát cõi lầm than
Tôi nghe
tiếng vọng Hội Vu Lan
Xin chắp tay
hoa dâng trước thềm
Khấn nguyện
Mẹ, hoa khai Lạc Quốc
Đền ơn muôn
một nghĩa Từ Thân
Thế rồi Mùa
Hiếu Hạnh đi qua
Tôi bước
lang thang về đến nhà
Đến trước
bàn thờ nhìn ảnh Mẹ
Mẹ ơi, xa Mẹ
ngút ngàn xa
Bếp lửa thắp
lên chẳng đủ hồng
Lạnh từ
ngoài đến sâu trong lòng
Lạnh băng đi
xuống thềm băng giá
Tuyết đóng
cục hòn gõ vỡ toang
Bông đỏ, Mẹ
đem đi mất rồi
Còn con bông
trắng kiếp đơn côi
Con mang đến
cuối đời cô lữ
Nhắm mắt còn
kêu tiếng Mẹ ơi
Nhắm mắt,
nghĩa là hết Trắng Hồng
Kìa xem bóng
nguyệt giữa dòng sông
Mẹ đi, con lại đi theo
Mẹ
Mẫu Tử đôi bờ, hỏi sắc
không
Nhưng đời
còn đó Hội Vu Lan
Cửa tử đi
qua thật bẽ bàng
Nghĩa đáp ân
đền ơn hiếu hạnh
Mong sao
nhân thế hiểu, đừng quên !!!
Tháng 6 – 2010
TNT Mặc Giang
macgiang@y7mail.com
Hoa Trắng
thôi cài
Lại Bông hồng Trắng áo
cài hoa
Mắt chị rưng rưng thấm
lệ nhòa
Trông ánh mắt anh kỳ lạ
quá
Và em chằm chặm chiếc
“mù soa”
Bông Trắng là gì thế hở
anh
Buồn buồn chị lặng ngó
loanh quanh
Ngậm ngùi em cuốn tròn
khăn lệ
Màu Trắng hoa cài,
trắng tuổi xanh
Không ai chia sẻ hết
niềm đau
Mỗi một niềm đau khác
sắc màu
Anh, chị, em đều cùng
mất Mẹ
Mỗi người riêng rẽ một
chiều sâu
Màu Trắng hoa cài, áo
trắng hoa
Một Mùa Hiếu Hạnh lại
đi qua
Tâm hương, nguyện Đức
Từ lân mẫn
Cứu Mẹ chúng con thoát
hải hà
Bông Hồng, Bông Trắng,
Trắng Hồng Hoa
Hồng Trắng còn đâu
những đậm đà
Xin chắp tay hoa dâng
trước Phật
Từ bi cứu độ mọi can
qua
Nuôi con, chắc Mẹ khổ
vì con
Trần thế lao lung sống
cõi còm
Nghiệp dĩ chất chồng
sao tránh khỏi
Đàn con khôn lớn, tội
cao hơn
Đó là chưa
nói sinh con ra
Đau thấu
trời xanh, xé thịt da
Mở mắt chào
đời con khóc ré
Mẹ cười sung sướng con
tôi a
“Ba năm bồng ẵm cảm ơn
Cha
Chín tháng cưu mang nhờ
Đức Mẹ”
Khuyên răn giáo dưỡng
tình Phụ Tử
Chén cơm manh áo nghĩa
Mẫu Từ
Những tưởng đời mình
diễm phúc thôi
Có Cha có Mẹ mãi trong
đời
Nào ngờ sinh tử vừa
khua nhịp
Bông Trắng cài hoa,
trắng cuộc đời
Nói nữa làm chi nghĩa
đáp đền
Một còn không có, huống
mông mênh
Công Cha như Núi hơn
trời đất
Nghĩa Mẹ Biển Đông sóng
gập ghềnh
Hoa Trắng cài lên trên
áo ai
Như sương thấm lạnh
trắng đêm dài
Thao thức thâu canh
thương nhớ Mẹ
Nước mắt lưng tròng đẩy
giọt cay
Hoa Trắng sẻ chia với
những ai
Lệ mòn như áo đã mòn
vai
Hai vai tiếp tục xin
gồng gánh
Gánh kiếp đơn côi mãi
tháng ngày
Đã gọi là
xin chia sẻ mà
Mỗi Mùa Hiếu
Hạnh lại đi qua
Nói không
sâu nặng làm sao thấm
Càng thấm
càng thương nhớ Mẹ Cha
Ơn Cha như
Núi, xin đừng quên
Đức Mẹ biển
Đông, nguyện đáp đền
Ghi nhớ suốt
đời, và cẩn trọng
Hương hồn Cha Mẹ mới
bằng an
Hiểu rõ đủ rồi, hở chị
nghe
Còn em, thôi khóc nữa
chi hè
Và anh, hãy xứng là nam
tử
Hoa Trắng thôi cài cũng
thế nha !!!
Tháng 6 – 2010
TNT Mặc Giang
macgiang@y7mail.com
Bông Hồng,
một đóa em mang
Bông Hồng một đóa em
mang
Còn Mẹ là nhất trần
gian trên đời
Ở gần hay ở xa xôi
Thường xuyên hỏi Mẹ
những lời Mẹ yêu
Bông Hồng một đóa nâng
niu
Như ru khúc nhạc cầu
kiều mến thương
“Mẹ già như chuối ba
hương
Như xôi nếp một, như
đường mía lau”
Mẹ già như thể hương
cau
Như đồng lúa chín, như
bàu hoa sen
Mẹ già như gió trước
đèn
Em ơi, hãy giữ giữa
thềm hoang vu
Mẹ già như lá mùa thu
Coi chừng Thần Tử lù lù
lùa qua
Mẹ già như ánh châu pha
Sao kia rơi rụng ngân
hà lạnh băng
Bông Hồng một đóa em
mang
Mỗi Mùa Báo Hiếu Vu Lan
lại về
Tình Mẹ ôm ấp ủ ê
Đói no ấm lạnh vỗ về
nghe em
Bông Hồng
một đóa quen quen
Em còn diễm
phúc Mẹ Hiền em ơi
“Đêm đêm
thắp ngọn đèn trời
Cầu cho Mẹ
sống suốt đời với con”
Nhớ nghe,
nước chảy đá mòn
Huống chi da
thịt cõi còm phù sinh
Nhớ nghe,
nước chảy đầu ghình
Tang thương
bãi trắng, sập sình phù sa
Nhớ nghe,
một cõi ta bà
Chẳng qua
quán trọ la cà thế thôi
Bông Hồng
một đóa em ơi
Nhớ thương
yêu Mẹ suốt đời không phai
Bông Hồng
một đóa em cài
Gắn trên
tuyệt đỉnh phương đài Mẹ Thương
Bông Hồng
một đóa Song Đường
Mẹ là tất cả
tình thương con người
Bông Hồng
còn nở nụ cười
Em còn có
Mẹ, nhất đời nghe em !
Tháng 6 – 2010
TNT Mặc Giang
macgiang@y7mail.com
Bông Hồng,
một đóa nâng niu
Bông Hồng một đóa nâng
niu
Em còn diễm phúc Mẹ yêu
trong đời
Chỉ cần thương mẹ mà
thôi
Không cần lựa tiếng lựa
lời nghe em
Thỉnh thoảng
Em nên ngồi bên Mẹ
Cầm tay Mẹ thật lâu
Em im lặng cúi đầu
Rồi nhìn vào mắt Mẹ
Mẹ ơi
Con muốn thưa Mẹ một
tiếng
Nói với Mẹ một câu
Một câu
Tưởng rằng bình thường
Quen thuộc quá
Xa lạ gì
Mẹ sẽ bảo
Con muốn nói gì
Con cứ nói đi
Em nắm tay Mẹ thật chặt
Rồi nói
Mẹ ơi, “Mẹ có biết rằng,
con thương Mẹ lắm không”
Mẹ sẽ nhìn em mỉm cười
Và nước mắt của Mẹ sẽ
ứa ra
Em có ngạc nhiên không
Tại sao như thế vậy cà
Tại sao như thế vậy ta
Bởi vì
Mẹ thương biển rộng hải
hà
Tình Mẹ sâu nặng bao la
đất trời
Mẹ thương tuyệt đỉnh
cao vời
Tình Mẹ tuyệt tác không
lời hết đâu
Mẹ thương một cõi nhiệm
mầu
Luôn ghi nhớ mãi trong
đầu nghe em
Em đừng cho rằng sao
tôi nói quá
Tôi không nói quá đâu
Nếu một mai, lỡ có gì
thì em sẽ biết
Thế nào cũng có một
ngày
Ngày ấy thật bất ngờ
Không hẹn thời gian
Không hẹn không gian
Nhưng một khi đã tới là
nó tới
Trời chẳng cứu được
Đất chẳng cứu được
Chẳng có một vị thiêng
liêng nào cứu được
Huống chi y khoa, bác
sĩ, y tá, thuốc thang
Thuốc Bắc, thuốc Nam
Hay mọi phương cách của
trần gian và thế gian
Đến lúc Mẹ đi là Mẹ
phải đi
Không từ tạ
Không một lời
Buông tay
Nhắm mắt
Vĩnh viễn
Vĩnh biệt
Muôn trùng
Khi Mẹ em đã đi rồi
Em không còn Mẹ nữa
Kể từ giờ phút đó
Ngay thời điểm hôm đó
Em sẽ hiểu ra
Em sẽ nhận ra
Tôi nói chưa hết đâu
Hỏi ai đếm được mưa
ngâu
Dù dài dù ngắn giọt
châu chưa mòn
Hỏi ai đếm được héo hon
Dù rơi dù rụng tâm hồn
nhớ thương
Hỏi ai đếm được nghê
thường
Bên cầu Ái Tử mờ sương
cuối chiều
Ngồi trong quán trọ cô
liêu
Mỗi khi nhớ Mẹ, chín
chiều ruột đau
Chiều này Hoa Trắng
phai màu
Chiều kia Hoa Đỏ gởi
tàu trần gian
Chiều này gợn bóng suối
vàng
Chiều kia nhớ Mẹ gởi
ngàn thiên thu
Chiều này gợn áng mây
mù
Chiều kia mây trắng lù
lù không tan
Em tìm trên cõi Thiên
Đàng
Hay tìm trên cõi Lạc
Bang nhiệm mầu
Nhưng em chẳng thấy Mẹ
đâu
Bởi không còn Mẹ, hết
rồi nghe em!
Tháng 6 – 2010
TNT Mặc Giang
macgiang@y7mail.com
Mẹ Cha là nhất trần gian
Bao nhiêu sách vở viết về Tình Mẹ
Bao nhiêu chữ nghĩa viết về Công Cha
Dù có nhiều như vũ trụ bao la
Cũng không thể diễn tả hết được Ơn Cha Nghĩa Mẹ
Khi nhớ Mẹ, ta thầm kêu khe khẽ
Mẹ ơi Mẹ, con nhớ Mẹ khôn nguôi
Biển Đông dù cạn sóng mòi
Nhưng con không cạn một đời Mẹ Thương
Khi nhớ Cha, ta thầm vương Núi Thái
Sông Núi kia, hỏi mấy ải sơn khê
Trèo trên tột đỉnh ước thề
Băng đèo vượt dốc không hề kêu than
Nhớ Ơn Cha, ta dọc ngang trời rộng
Nhớ Đức Mẹ, ta bương chải sông dài
Bông Hồng một đóa thôi cài
Bông Trắng rơi rụng phơi đài dặm băng
Nhìn kia, con
nước lăn tăn
Trôi đi đâu nữa cũng căn cội nguồn
Nhìn kia, én liệng mây truông
Ai trông cánh én tỏ tường chi ai
Chim có Tổ, hoa cài mấy đóa
Người có Tông, mấy cánh hoa cài
Bông Hồng một cánh trên tay
Bông Trắng một đóa lệ dài thiên thu
Trong vũ trụ, có một cõi nhiệm mầu nào đó
Ta tôn thờ Đức Mẹ tận trên cao
Trong càn khôn, có một cõi thiêng thiêng nào đó
Ta tôn thờ Ơn Cha tận tột cùng
Dù cho khắp cả thỉ chung
Cũng không chứa hết vô cùng Mẹ Cha
Dù cho vạn thể thiên hà
Cũng không thế sánh Mẹ Cha tuyệt vời
Mẹ Cha là nhất trên đời
Mẹ Cha vượt cả đất trời mênh mông
Mẹ Cha là nhất vô song
Mẹ Cha vượt cả sắc dòng thời gian
Mẹ Cha là nhất trần gian…
Tháng 6 –
2010
TNT Mặc Giang
macgiang@y7mail.com
Nhờ Hội Vu Lan
Mỗi độ Vu
Lan nhớ Mẹ hiền
Nhớ thương
một mái ấm đoàn viên
Không sao có
được từ khi ấy
Uống cạn
biết bao nhiêu nỗi niềm
Mỗi độ Vu
Lan bỗng nhớ nhà
Ôi chao nhớ
quá nhũn lòng ta
Nhũn mềm như
bún đời phiêu lữ
Quán trọ
trần gian có đậm đà
Mỗi độ Vu
Lan bỗng nhớ quê
Bao năm xa
xứ vẫn chưa về
Chuông chùa
vang vọng khi còn bé
Mấy chục năm
trường tôi vẫn nghe
Nghe, để
biết rằng Mùa Hiếu Hạnh
Cái Mùa Báo
Hiếu của thiêng liêng
Một khi đã
mất thì vô vọng
Hoa Trắng,
trắng cành, trắng vĩnh miên
Nghe, để
biết rằng Mùa Thắng Hội
Cái Mùa cứu
độ mọi âm linh
Tôi xin kính
cẩn thành tâm nhất
Trong đó có chung Cha Mẹ mình
Nhớ xưa, chính Đức Mục Kiền Liên
Đắc đạo chân thân thật diệu huyền
Vận dụng thần thông không cứu nổi
Còn tôi phước mỏng, tội vô biên
Chân thành đảnh lễ Đức Từ Bi
Phật Pháp nhiệm mầu, xin chứng tri
Cứu tế hàm linh và tất cả
Mẹ
Cha thoát khỏi mọi A Tỳ
Nguyện cầu quy hướng Hội Vu Lan
Hiếu Hạnh hòa theo Ánh Đạo Vàng
Sống trọn vẹn con hiền cháu thảo
Từ
bi thấm nhuận khắp nhân gian
Nguyện cầu quy hướng Đạo Bồ Đề
Đày ải lâu rồi đừng ngủ mê
Biển khổ quay đầu là bỉ ngạn
Đường xưa lối cũ dắt nhau về
Nương nhờ từ Pháp Hội Vu Lan
Pháp cổ trầm hùng đã vọng vang
Trên thấu thiên đường, dưới địa ngục
Chúng sanh thức tỉnh mọi nguy nàn
Thầm cảm thâm ân Đức Phụ Từ
Đàn con lạc lõng lại dễ duôi
Lang thang lặn hụp trong ba cõi
Đức Phật Từ Bi, mỉm miệng cười.
Tháng 6 – 2010
TNT Mặc Giang
macgiang@y7mail.com
Hoa Hồng
muôn thuở
Hai tay ôm ấp Hoa Hồng
Xin dâng cho Mẹ ấm nồng nghĩa ân
Còn Mẹ, diễm phúc vô ngần
Thiên Đường chẳng muốn, trần gian chẳng màng
Hoa Hồng đỏ thắm con mang
Tình thương của Mẹ chứa chan nhiệm mầu
Trả đời tất cả minh châu
Chỉ cần bên Mẹ, gục đầu ấp yêu
Nhìn Mẹ, không cần nói nhiều
Mà
sao trời đất yêu kiều Mẹ ơi
Kìa trông ánh mắt Mẹ tôi
Ngàn sao lấp lánh, trăng soi thiên hà
Nhìn Mẹ bằng thịt bằng da
Kim ngân ẩn hiện, châu pha đong đầy
Con ôm diễm phúc trong tay
Để
không vụt khỏi có ngày chia xa
Đừng có ngày ấy Mẹ nha
Dù
ai đổi cả Ta Bà cũng không
Đừng có ngày ấy nghe hông
Dù
ai đổi cả Tiên bồng chẳng cam
Mẹ
còn, hơn cõi Thiên Đàng
Huống chi cái cảnh trần gian sá gì
Cuộc đời sung sướng quá đi
Tôi xin tất cả cũng vì Mẹ yêu
Mẹ
yêu, cần nói chi nhiều
Nhìn Mẹ sẽ biết Mẹ yêu là gì
Mẹ
yêu, cần nói nhiều chi
Ôm
hai tay Mẹ, biết gì Mẹ Thương
Tôi xin đổi cả vô thường
Chỉ xin giữ lại Song Đường mà thôi
Tôi xin đổi cả đất trời
Chỉ xin giữ lại Mẹ tôi vô cùng
Hai tay nâng đóa Hoa Hồng
Hoa Hồng muôn thuở ấm lòng Mẹ Thương.
Tháng 6 – 2010
TNT Mặc Giang
macgiang@y7mail.com
Cánh Hoa
thiên thu
Con xin nâng đóa Hoa Hồng
Dâng lên cho Mẹ ấm lòng mẫu thân
Mẹ là cao cả
từ ân
Cho con vững bước phong trần nhân gian
Mẹ là cao
quý muôn ngàn
Cho con thước ngọc leo thang vào đời
Hoa Hồng một đóa tuyệt vời
Dâng lên cho Mẹ những lời Mẹ thương
« Mẹ là hoa,
Mẹ là hương
Mẹ là nguồn
cội tình thương nhiệm mầu »
Mẹ là vị
ngọt nếp xôi
Vị thanh hoa
bưởi, vị bồi hoa cau
Cho con từ thuở ban đầu
Để
con vững lái con tàu nghĩa ân
Hoa Hồng dâng tặng Mẫu thân
Cuộc đời còn Mẹ phước phần nào hơn
Mẹ là dấu
ngọc điểm son
Cho con châu
thể tâm hồn trinh nguyên
Mẹ là mầu
nhiệm tay tiên
Cho con trọn vẹn bình yên an lành
Hoa Hồng một đóa tinh anh
Xin dâng lên Mẹ lòng thành cháu con
Cuộc đời chẳng có gì hơn
Bằng hình bóng Mẹ vẫn còn trần gian
Con xin đánh đổi bạc vàng
Con xin đánh đổi cả ngàn thiên thu
Để
cho còn Mẹ, dẫu dù
Trời long đất lở mây mù bủa giăng
Tình Mẹ không thể lượng cân
Càn khôn vũ trụ phù vân sá gì
Lòng Mẹ mà nhớ li ti
Hư
vô trùm khắp khắc ghi chưa đầy
Nhân Mùa Hiếu Hạnh về đây
Xin dâng lên Mẹ, Hoa này thiên thu.
Tháng 6 – 2010
TNT Mặc Giang
macgiang@y7mail.com
===
Bấm vào đọc Mở
Trang Hiếu Hạnh :
>>[Tuyển tập Một - 10
bài] [Tuyển tập Hai
- 10 bài] [Tuyển
tập Ba - 10 bài] [Tuyển
tập Bốn - 10 bài]
|