|
Ước
Vọng Vu Lan
Mỗi Mùa
Thắng Hội Vu Lan
Ai ai cũng
cảm bàng hoàng tâm tư
Một năm man mác còn dư
Đến Mùa Thắng Hội thêm như thế này
Phải rồi Tháng Bảy mưa bay
Gió se se
lạnh nỗi này tình kia
Mưa sa nhỏ
giọt chia lìa
Công ơn Cha
Mẹ hiện về giăng giăng
Hòa theo
Tháng Bảy Mùa Trăng
Là Mùa Hiếu
Hạnh nặng oằn thâm sâu
Ra bờ Ái Tử
đầu cầu
Lăn tăn gợn
sóng vũng nâu ru hời
Võng đưa kẽo
kẹt à ơi
Cả hình bóng
Mẹ một đời hiện ra
Vọng nghe
trên ải sơn hà
Chim kêu quốc quốc gia gia canh trường
Cấu thành hình bóng quê hương
Có
tình Phụ Tử vương vương cơ đồ
Kệ
kinh trầm bỗng Nam Mô
Lung linh nghĩa địa cửa mồ tối om
Kìa Cha kìa Mẹ chúng con
Kìa anh kìa
chị lon ton hiện về
Chờ Mùa Hiếu
Hạnh nằm nghe
Rụng rơi
trái chín não nề tấm son
Chùn sâu
thẩm thấu tâm hồn
Động lên trí
não lòng cồn ruột đau
Thương Mẹ
thì Mẹ còn đâu
Thương Cha
mấy lớp cỏ khâu xanh rì
Anh em mỗi
kẻ phân ly
Ngày xa
tháng vắng nói chi họ hàng
Tình quê một
nỗi mênh mang
Tình non
nghĩa nước lại càng lao lung
Nhện giăng
quán trọ đóng khung
Ngẫm riêng
mới thấy não nùng nghĩa ân
Công ơn sinh dưỡng Song Thân
Công ơn non nước ngàn cân ngập lòng
Hiếu kia đền đáp sao xong
Hạnh kia bù lấp sao mong cho cùng
Nương Mùa Hiếu Hạnh bao dung
Con hiền cháu thảo trĩu chùng lòng son
Chân thành thắp nén tâm huơng
Dâng Mùa Hiếu Hạnh nhớ thương tôn thờ
Chắp tay niệm tiếng Nam Mô
Dâng Mùa Hiếu Hạnh đến giờ linh thiêng
Chứng tri con thảo cháu hiền
Dù
cho muôn một đáp đền nghĩa ân
Trung nguyên tháng bảy hằng năm
Là Mùa Thắng
Hội Vu Lan nhiệm mầu
Dù ai ở tận
nơi đâu
Đến Mùa Báo
Hiếu mau mau tựu về
Đàn tràng mở
Hội đề huề
Cho tròn
Hiếu Hạnh nguyện thề Vu Lan.
Tháng 6 – 2010
TNT Mặc Giang
macgiang@y7mail.com
Vin Cành
Hoa Trắng
Nhìn ai đó, đang cài
bông hoa trắng
Tôi biết rồi, anh trắng
cả thiên thu
Còn chị và em, trắng cả
mịt mù
Cha Mẹ mất rồi, còn gì
mà nói
Cài Hoa Trắng, là bầu
trời khép lại
Là không gian đóng
khung cửa yêu thương
Là thời gian gởi vĩnh
viễn vô thường
Cha Mẹ mất rồi, là mất
tất cả
Cài Hoa Trắng, màu xanh
mờ lá mạ
Màu úa vàng, lúa chín
khóc ruộng nương
Màu thu tím, cuốn lá
rụng vương vương
Màu của những ai không
còn Cha Mẹ
Cài Hoa Trắng, nhiều
khi ta giật mình khe khẽ
Nằm mơ gì mà lệ đẫm đêm
qua
Giọt lệ buồn hay giọt
lệ châu pha
Gối đã trũng biết bao
lần thương Cha nhớ Mẹ
Cài Hoa Trắng, ta ra
đầu cửa bể
Hỏi Biển Đông sao sóng
vỗ mù sương
Tiếng sóng kia không
phải tiếng trùng dương
Mà là tiếng của vô cùng
nhớ Mẹ
Cài Hoa Trắng, ta lên
đầu quan ải
Hỏi Trường Sơn, núi
Thái cao đến đâu
Ngó ngược lên chót vót
cuối đỉnh đầu
Công đức Cha vẫn nhìn
chưa thấy hết
Chứ không những chỉ
đồng cao ruộng thấp
Chứ không những chỉ
manh áo chén cơm
Vùng đất khô khan trâu
kéo cõi còm
Lúa mạ hao gầy cày lên
sỏi đá
Chứ không những chỉ nhà
tranh gốc rạ
Mái quê nghèo khốn khó
đãi nhiêu khê
Cho người dân tôi sống
nỗi ê chề
Thiếu trước hụt sau hai
mùa mưa nắng
Lại còn phải kinh qua
bao thời chinh chiến
Khói lửa tơi bời dày
xéo quê hương
Cho người dân tôi nát
ruột đoạn trường
Đổ nước mắt dập vùi
trong sự sống
Mỗi bước chân đi ta
mang hình ảnh Mẹ
Mỗi bước chân đi, ta
mang vóc dáng Cha
Trong thâm tâm luân lưu
huyết thống đậm đà
Trong tình tự chứa chan
tình Dân tộc
Chứ không có nghĩa dành
riêng con trẻ
Không Cha không Mẹ, mới
gọi mồ côi
Dù mình già cả, chết
tới nơi rồi
Nhưng nghĩ đến Tông
Đường, bỗng thấy đời lạc lõng
Áo cài Hoa Trắng
Trắng một cành hoa
Thức trắng đêm qua
Nằm ru gối mộng
Ôi Mùa Hiếu Hạnh
Khép cửa đơn côi
Trời đất rụng rơi
Ngân hà ngưng đọng
Thời gian nín thở
Không gian lặng thinh
Con đứng một mình
Ôm rêu Hiếu Hạnh
Cha không lên tiếng
Mẹ cũng xa mờ
Con đứng trơ vơ
Vin cành Hoa Trắng.
Tháng 6 – 2010
TNT Mặc Giang
macgiang@y7mail.com
Hiếu Hạnh
Phật Giáo
Hiếu đạo thường tình
trong thế gian
Mong sao cha mẹ được
bình an
Dưới hòa trên thuận và
êm ấm
Đủ mặc đủ ăn sống nhẹ
nhàng
Hiếu đạo thường tình
của thế nhân
Mong sao cha mẹ sống dư
phần
Giàu sang phú quý nhiều
duyên phước
Để lại đời
sau cho cháu con
Nhân tâm
hiếu đạo của con người
Hạnh phúc,
sang giàu, đẹp tốt tươi
Sung túc, dư
thừa, và thọ hưởng
Phì gia,
vinh thế, phải hơn đời
Mẹ Cha đắc
thọ sống miên trường
Con cháu đầy
đàn cùng vấn vương
Tráo đấu,
lường đong, đãi phú quý
Hiền lương,
thiện ác, ít cân lường
Suốt đời tận
tụy kiếp nhân sinh
Địa vị,
quyền uy với lợi danh
Tranh đoạt, gian tham
và cố thủ
Thời gian đâu nữa nói
hư vinh
Mấy chốc thoi đưa đã
yếu già
Đó là chưa kể bịnh tình
đa
Nghĩa trang đã lắm mồ
hoang lạnh
Còn lấn chen
nhau, cãi, khóc, la
Phật rằng,
như thế mới thường tình
Lục đạo, tam
đồ lụy chúng sinh
Nước mắt
nhiều hơn bốn biển lớn
Lộn nhào trong bóng
dáng vô minh
Phật rằng, ta tạm mấy
lời khen
Cháu thảo con hiền khá
đáp đền
Đã hết cuộc đời bên
quán trọ
Nhà xưa không biết cho
nên quên
Chư Thiên tuổi thọ thật
không lường
Thụ hưởng dư thừa rớt
vãi vương
Phước cạn, đức khô, còn
đọa xuống
Huống chi nhân thế lắm
tai ương
Đạo Hiếu cao siêu, Phật
tỏ bày
Lắng nghe cho kỹ, kể từ
nay
Hành trì cẩn mật và
truyền lại
Kim cổ dung thông không
đổi thay
Đạo Hiếu Thế Tôn thì
khác nhiều
Sống thời tu tập, chết
tiêu diêu
Không sa tro
bụi căn nhà lửa
Hát khúc vô
sanh đỉnh nguyên siêu
Đạo Hiếu Như
Lai, Phật dạy rằng
Quá thời Cha
Mẹ được siêu thăng
Sống thời
làm phước bồi tâm đức
Tam thế nhàn
cư mới vĩnh hằng
Đạo Hiếu của
ta vô thượng thừa
Ba đường sáu
nẻo cứ ra vô
Chúng sanh
tất cả đều con một
Đưa đến Niết
Bàn, khá biết chưa
Đó là Hiếu
Hạnh tuyệt trần gian
Thánh đức từ
bi của Đạo Vàng
Vạn loại
sinh linh đều tế độ
Liên hoa chín phẩm tọa
an ban.
Tháng 6 – 2010
TNT Mặc Giang
macgiang@y7mail.com
Hoa Trắng
Thù Ân
Bông Hoa Trắng đang cài
trên chiếc áo
Mắt rưng rưng và lệ
thắm mềm môi
Lặng nhìn thôi và không
nói một lời
Sao kỳ lạ hỡi người
trong nhân thế
Hoa Màu Trắng, là màu
gì như thế
Em biết rồi, nói chi
nữa thêm đau
Chị biết rồi, nói chi
nữa thêm sầu
Anh biết rồi, nói chi
nữa, ân hận
Hoa Màu Trắng, là màu
của cam phận
Đeo một lần, là gắn cả
thiên thu
Mang một
lần, là gắn cả mịt mù
Thầm cầu
nguyện thiết tha Mùa Hiếu Hạnh
Hoa Màu
Trắng, là màu của câm nín
Không còn
Cha một tiếng để mà kêu
Không còn Mẹ
để nũng nịu kèo nhèo
Đổi cả trần
gian cũng không bao giờ tìm được
Hoa Màu
Trắng, là màu của bất hạnh
Không còn
Cha, để núp bóng Song Đường
Không còn
Mẹ, để tắm gội yêu thương
Đổi cả bạc
vàng cũng không bao giờ mua được
Hoa Màu
Trắng, là màu của vĩnh biệt
Màu tạ từ,
màu vĩnh viễn, màu thiên thu
Anh, chị, và
em, sẽ không có nụ cười
Khi nhìn
người ta cài Hoa Hồng Trên Áo
Hoa Màu
Trắng, chia sẻ cơn áo não
Chắp tay cầu
Mùa Thắng Hội Vu Lan
Cửa A Tỳ, hãy rộng mở
thênh thang
Để con hiền
cháu thảo đền ơn trong muôn một
Hoa Màu
Trắng, diễn tả cho cùng tột
Chữ nghĩa
của thế gian, cho cạn hết ngôn từ
Công Đức
Sinh Thành, vẫn chỗ thiếu chỗ dư
Cho nước mắt
cứ chảy, cho hoa cài trên áo
Hoa Màu
Trắng, cho tôi xin khép lại
Mùa Báo Hiếu
về, Thắng Hội Vu Lan
Nguyện cầu
sinh linh vạn loại siêu thăng
Trong đó có
Cha Mẹ, và cửu huyền Thất Tổ
Hoặc lục
thân quyến thuộc, những ai quá cố
Đến chiến sĩ
trận vong, đồng bào tử nạn, thập loại cô hồn
Hay bởi
thiên tai, nạn tai, sơn hà hải địa oan vong
Cũng được
nương nhờ Mùa Vu Lan Hiếu Hạnh
Hoa Màu
Trắng, cho tôi xin được gắn
Gắn một lần,
chứ không dám nữa đâu
Bởi từ nay,
và mãi mãi về sau
Anh chị và
em, hãy tự gắn, chứ không cần ai gắn nữa
Kể từ đó, ta
về hoang đảo nhỏ
Khép khung
trời đóng cửa tiếng Mẹ Cha
Mỗi một năm,
Mùa Báo Hiếu đi qua
Ta lại gắn
thêm một lần Hoa Trắng
Kể từ đó, ta
về căn quán trọ
Của cuộc đời
nhiễm thể kiếp phù sinh
Nguyện pháp
giới không còn Tam đồ, Lục đạo điêu linh
Để nước mắt
của con người, của tình dữ vô tình
Biến thành
nước Cam Lồ thanh lương giải thoát
Đó, là ý
nghĩa siêu tuyệt Vu Lan Thắng Hội cao nhất
Đó, là ý
nghĩa nêu gương Hiếu Hạnh Mục Kiền Liên
Bao nhiêu
tầng địa ngục còn giải cứu
chứ đừng nói
hoàng tuyền
Và, ta sẽ
sung sướng mỉm cười
Màu Hoa
Trắng là màu Thù Ân cao cả.
Tháng 6 –
2010
TNT Mặc Giang
macgiang@y7mail.com
Nở Đóa Từ
Thân
Người đời hát tiếng Mẹ Cha
Ta đưa Cha
Mẹ vào nhà Như Lai
Người đời
sắc thắm hoa cài
Ta đưa Cha
Mẹ lên đài sen thơm
Người đời
hầu hạ áo cơm
Ta đưa Cha
Mẹ thoát vòng trầm luân
Người đời
sớm tối ân cần
Ta đưa Cha
Mẹ dự phần Thánh nhan
Mai sau sẵn
có sen vàng
Hôm
nay thấm nhuận chứa chan cam lồ
Công Cha đức Mẹ tôn thờ
Con
hiền cháu thảo ươm mơ vẹn tình
Không tranh hơn thiệt lợi mình
Lời
qua tiếng lại lao linh Tông Đường
Không màng nặng nhẹ tầm thường
Bào
mòn nghĩa cử tình thương nhiệm mầu
Khắc ghi nhớ mãi trong đầu
Xuôi thuyền mát mái một tàu Mẹ Cha
Anh
em con cháu gần xa
Ở
đâu đi nữa một nhà mà thôi
Nhờ Cha, ta
mới nên người
Nhờ Mẹ, ta
biết nụ cười yêu thương
Nhờ Cha,
thỏa chí cương thường
Nhờ Mẹ, tắm
gội sắc hương trong đời
Càn khôn nở
đóa tinh khôi
Ngàn năm
sừng sững đất trời Mẹ Cha.
Tháng 6 –
2010
TNT Mặc
Giang
Thắm tô
Tình Mẹ
Hỡi
Mẹ Hiền ơi Mẹ ở đâu
Con
đi tìm Mẹ khắp tinh cầu
Chân trời góc biển, nhìn hoang đảo
Núi
cả lưng đèo, ngóng hố sâu
Con
đi tìm Mẹ đếm tình thương
Đom
đóm dõi soi khắp nẻo đường
Thắp sáng mập mờ chìm bóng tối
Đêm
dài tĩnh mịch phủ mùi sương
Mẹ
Hiền ơi hỡi ở nơi nào
Vạn
hữu im re chẳng xuyến xao
Vũ
trụ lặng thinh không tiếng động
Phương trời mờ mịt gởi ngàn sao
Chừng như có một cõi đi về
Lặn
lội đi tìm đã mỏi mê
Đi
khắp mồ hoang cùng nghĩa địa
Lối
mòn phơi dốc đá nhiêu khê
Bóng hình của Mẹ hiện đâu đây
Đưa
mắt nhìn con không chớp lay
Hun
hút thiên thu chừ bỏ ngõ
Hư
vô nắm lại chẳng đong đầy
Tôi
vẫn ươm mơ bóng Mẹ hiền
Tinh cầu có một cõi thiêng liêng
Tôi
xin tô thắm tình thương Mẹ
Trụ
vũ muôn đời đẹp vĩnh nhiên.
Tháng 6 – 2010
TNT Mặc Giang
Công đức Phụ Thân
Công Cha núi Thái thua xa
Trường Sơn mờ khói quan hà non xanh
Khi
nghe công đức Sinh Thành
Hòn
chồng đá tảng loanh quanh thẹn thùng
Ơn
Cha một tiếng vô cùng
Vô
thỉ kính cẩn vô chung nghiêng mình
Gom
ngàn vạn thể trung trinh
Vẽ
chưa đủ nét bóng hình của Cha
Gom
ngàn vạn thể thiên hà
Cũng chưa thể sánh đậm đà Từ Nghiêm
Con
đom đóm nhỏ soi đêm
Vẽ
tình Phụ Tử khép thềm hư vô
Dế
mèn lưu ký tàn khô
Vẽ
tình Phụ Tử xô bờ rêu xanh
Mồ
hoang cây cỏ ngậm vành
Đất
kia thấu ruột trời xanh nhũn lòng
Ơn
Cha, huyết thống tồn vong
Cội
nguồn chuyển mạch nối dòng thiên thu
Ơn
Cha, một tiếng Nghiêm Từ
Chất đầy vũ trụ còn dư Nghiêm Đường
Ơn
Cha, hằng hữu phi thường
Băng qua bóng dáng vô thường còn nguyên
Cõi
nào là cõi thiêng liêng
Gắn
trên chót đỉnh hậu – tiền Ơn Cha.
Tháng 6 – 2010
TNT Mặc Giang
Công đức
Song Đường
Nói
về công đức của Song Đường
Biển rộng trời cao không thể lường
Núi
thẳm sông sâu không thể sánh
Không gì bù đắp nổi tình thương
Lòng Mẹ bao la phủ đất trời
Thái Bình biển sóng vỗ đầy vơi
Tin
yêu sức sống bình minh gội
Con
thảo cháu hiền hưởng thế thôi
Ơn
Cha cao cả nặng ngàn cân
Núi
Thái thấm đâu đừng lựa lần
Vũ
trụ càn khôn còn nể mặt
Không Cha, mưa gió đổ phong trần
Hai
Đấng Song Đường tuyệt sắt son
Cho
ta thân thể có tâm hồn
Có
lòng chan chứa ươm tình tự
Ái Tử là gì
hỡi cháu con
Công đức
Song Đường tuyệt thế thay
Ơn Cha một
tiếng phủ trời mây
Một lời
Nghĩa Mẹ tràn chung thủy
Nhắc nhở
muôn đời, không đổi thay.
Tháng 6 –
2010
TNT Mặc
Giang
Hoa Hồng
dâng Mẹ
Hoa
hồng một đóa xinh xinh
Gắn
trên vành áo thắm tình mẫu thân
Còn
Mẹ diễm phúc tuyệt trần
Một
lòng hiếu thảo ân cần mến yêu
Hoa
hồng một đóa nâng niu
Bước đi trỗi nhịp cầu kiều Mẹ thương
Mẹ
hiền ngát tỏa mùi hương
Ươm
tình dịu ngọt trên đường trần gian
Còn
Mẹ hơn cả bạc vàng
Hơn
muôn phú quý hơn ngàn minh châu
Mẹ
là hằng hữu nhiệm mầu
Cháu con tận hưởng sắc màu yêu thương
Mẹ
là vạn lý thiên hương
Trời cao biển rộng vấn vương nghĩa tình
Hoa
hồng một đóa xinh xinh
Em
còn có mẹ bên mình nghe em
Thắp nhang khấn nguyện hàng đêm
Đừng ai ập phủ bóng thềm hoang vu
Chập chờn vần vũ mây mù
Đừng ai mở cửa thiên thu vạn sầu
Dòng sông Ái Tử bên cầu
Vô
thường im sóng chìm sâu xa bờ
Hoa
hồng dâng Mẹ ươm mơ…
Tháng 6 – 2010
TNT Mặc Giang
Hiếu Hạnh đền Ơn
Công đức Mẹ
Cha thật nhiệm mầu
Không gì so sánh nổi cho đâu
Lời
ca tiếng hát còn trầm bỗng
Chữ
nghĩa văn chương chấm phết câu
Sân
khấu muôn phương kéo, mở màn
Núi
rừng thư viện của trần gian
Không sao diễn hết Tình Cha Mẹ
Công đức sinh thành mãi vọng vang
Nhắc nhau muôn một nghĩa thù ân
Máu
chảy về tim xin dự phần
Châu thể vo tròn nhìn gốc cội
Song đường nghiêm tỏa đức từ thân
Con
thảo cháu hiền hãy nhớ này
Đây
là phương cách của xưa nay
Lắng nghe cho kỹ và gìn giữ
Tam
thế ba đời không đổi thay
Đáp đền chỉ
có Hội Vu Lan
Chư Phật
Mười Phương đồng hỷ hoan
Tứ Chúng một
lòng quy thiết lễ
Mỗi Mùa Báo
Hiếu tạ thù ân
Chuông chùa
thánh thoát vọng ngân vang
Ngưỡng cửa
thiền môn của Đạo Vàng
Sống chết
đôi bờ nghe sóng vỗ
Nhiệm mầu
thù thắng Hội Vu Lan
Cửa ngục
trùng trùng sẽ mở toang
Thiên Đường
rợp Ánh Đạo huy hoàng
Sinh linh
vạn loại đều nương bóng
Thoát khỏi
Tam Đồ, đáo Lạc Bang
Khá khen
nhân thế nhớ Thù Ân
Công đức Mẹ
Cha đừng lựa lần
Khắc cốt ghi
tâm và bái tạ
Đáp đền ơn
trọng nặng ngàn cân
Ông Cha nhờ
đó được siêu thăng
Còn Mẹ an
khương chốn diễm hằng
Tất cả hàm
linh đều giải cứu
Mỗi Mùa Hiếu
Hạnh, Hội Vu Lan.
Tháng 6 –
2010
TNT Mặc
Giang
===
Bấm vào đọc Mở
Trang Hiếu Hạnh :
>>[Tuyển tập Một - 10
bài] [Tuyển tập Hai
- 10 bài] [Tuyển
tập Ba - 10 bài] [Tuyển
tập Bốn - 10 bài]
|