| |
Ngày
xưa, trong một ngọn núi thâm u rậm rạp, có
một con quạ đen già tên là Câu Kỳ xây tổ ở
trên một khóm cây cao to, sinh hạ được vài
chú quạ đen xinh xắn dễ thương. Lão rất mực
yêu thương mấy chú quạ con của lão.
Ngày dài tháng rộng, lão quạ đen Câu Kỳ
thường đi chơi trong rừng sâu núi thẳm, và
kết bạn với một con khỉ mặt đỏ. Tình bạn của
họ vô cùng thân thiết.
Gần khóm cây của lão có một con rắn độc cũng
thường hay tới chơi. Khi nó thấy được mấy
chú quạ con xinh xắn trên ngọn cây, nó không
ngừng chăm chú nhìn lên, nhưng vì lão quạ
đen và con khỉ mặt đỏ thường ở đấy canh
chừng nên nó chưa có cơ hội lên làm thịt mấy
chú quạ con ấy.
Có một hôm, lão quạ đen phải bay đi nơi khác
kiếm thức ăn, con khỉ mặt đỏ cũng lên núi
hái hoa quả, con rắn độc bèn chụp lấy cơ hội
ngàn vàng này, bò lên tổ quạ ăn tươi nuốt
sống mấy chú quạ con rồi bỏ đi.
Lão quạ đen cực khổ lắm mới tìm được thức ăn
mang về nhưng khi về tới ổ, lão chỉ thấy lác
đác vài chiếc lông tơ bên cạnh mấy ngấn máu
đỏ, lão biết ngay là con rắn độc đã ăn mất
quạ con của lão rồi. Lão đau khổ vô ngần,
kêu thương không ngớt, muốn báo thù cho con
nhưng lão thừa biết lão không phải là đối
thủ của con rắn độc. Vì thế nên nỗi thương
đau của lão lại càng tăng thêm.
Khỉ mặt đỏ vừa về tới, thấy lão quạ đen đang
khóc than bi thảm, nó ngạc nhiên hỏi nguyên
do. Lão quạ đen mới đem chuyện quạ con bị
rắn độc giết ăn thịt ra kể cho khỉ mặt đỏ
nghe.
Khỉ mặt đỏ nổi cơn tam bành, chửi rủa om sòm
:
- Con rắn độc tâm địa tàn ác, táng tận lương
tâm, chuyên môn gây nghiệp sát sinh, lười
biếng không biết kiếm sống theo chính
nghiệp, thấy ai yếu hơn mình thì nhe răng
giương vuốt uy hiếp giết hại, thật đáng buồn
cho cảnh ỷ mạnh hiếp yếu này !
Con khỉ mặt đỏ thương tình an ủi quạ đen,
rồi nói một cách cương quyết :
- Con rắn độc này quá khốn nạn, tôi sẽ báo
thù giùm anh !
Nói xong, nó nhẩy vọt đi. Ði không xa, từ
trên cao nhìn xuống, nó thấy con rắn độc
đang trườn đi một cách ung dung an nhàn. Nó
bèn nghĩ rằng :
- Con rắn độc khốn nạn, mi tàn nhẫn giết hại
con của bạn ta mà ăn thịt, hôm nay ta quyết
ăn thua đủ với mi, một sống hai chết mới
thôi !
Nghĩ như thế xong, nó nhẩy ra trước mặt rắn
độc chận đường. Rắn độc nổi giận đùng đùng
ngóc thân lên, định quấn lấy khỉ. Nhưng con
khỉ mặt đỏ nhanh nhẹn như tên bắn, nhẩy sang
một bên rồi lại nhẩy tới phía trước, dùng
hết sức lực một tay túm lấy đầu rắn, một tay
chụp một hòn đá cứng, rồi đập xuống nghiền
nát đầu đối thủ. Rắn bị bể đầu chết tươi.
Khỉ mặt đỏ cầm xác con rắn quăng xuống vực
sâu rồi vui vẻ thơ thới quay về. Lão quạ
thấy kẻ tử thù đã đền xong nợ máu, cũng thấy
có chút phần an ủi.
Nghe được câu chuyện này, đức Phật nói rằng
:
- Con khỉ này chính là một vị Bồ Tát hóa
thân, nó vì chính nghĩa mà trừ khử con rắn
độc, không cho phép rắn tiếp tục giết hại
những sinh mệnh bé nhỏ yếu ớt khác. Nó đã tự
hy sinh, chẳng thà tự mình chịu lấy nghiệp
sát và bị đọa lạc mà sinh mệnh của chúng
sinh được bảo toàn.
Giới luật của tiểu thừa tuyệt đối cấm sát
sinh, nhưng theo tinh thần đại thừa, không
thể chấp chặt vào pháp một cách cứng nhắc,
thà tự mình đọa địa ngục mà làm cho chúng
sinh thoát khổ.
Cao cả thay tinh thần Bồ Tát!
Diệu Hạnh dịch (Theo Phật Giáo Cố Sự Đại
Toàn)
|
|