| |
I. Bài kệ
phát nguyện của Phổ Hiền Bồ Tát
Nguyện tôi đến lúc xắp mạng chung
Trừ hết tất cả các chướng ngại
Chính mắt gặp Phật A Di Đà
Liền được vãng sanh cõi An Lạc
II. Đại sư Ấn Quang nói:
Thành tựu cho một chúng sanh vãng sanh tây
phương, tức là thành tựu cho một chúng sanh
làm Phật, cái công đức này không thể nghĩ
bàn.
III. Ba yếu tố thành công của sự hộ niệm:
1. Bản thân của người vãng sanh phải hội đủ
Tam Tư Lương (ba điều kiện) Tín Hạnh Nguyện,
lúc bình thường phải dặn dò gia quyết chú ý
những điều cần biết khi vãng sanh, Đại Sư
Ngẫu Ích dạy: Có được vãng sanh toàn do tín
nguyện có hay không, phẩm vị cao hay thấp
đều do trì danh sâu hay cạn.
2. Con cái quyến thuộc phải phát đại hiếu
tâm và từ bi ân huệ tâm, tuân theo lời Phật
dạy như pháp hộ trì cha mẹ thân nhân vãng
sanh tây phương, thì gọi là: Tự thoát khỏi
trần lao, mới có thể thành tựu.
3. Các liên hữu chân thành hết lòng hộ niệm,
thành tựu cho người khác vãng sanh, sẽ được
quả báo người khác thành tựu cho mình vãng
sanh. Tổ Ấn Quang nói: Khuyên bảo mọi người
nên tu tịnh nghiệp, nguyện cho chúng sanh đó
là bổn nguyện của Phật.
4. Nếu có thể y theo ba yếu tố như pháp hộ
trì trợ niệm, thì nhất định vạn người tu vạn
người đi, thành tựu cho chúng sanh vãng sanh
tây phương, viên thành Phật đạo, công đức
không thể nghĩ bàn. Nếu vãng sanh có chướng
ngại, thì phải chân thành cầu Phật gia trì,
bài trừ chướng ngại, thành tựu vãng sanh đại
sự.
IV. Đại Sư Ấn Quang khai thị ba điều lúc lâm
chung:
Điều thứ nhất: Phải khéo khai thị an ủi,
khiến cho bịnh nhân sắp mất sanh lòng chánh
tín. Tha thiết khuyên bịnh nhân, buông bỏ
tất cả, nhất tâm niệm Phật, nếu có dặn dò
việc gì, bảo họ mau dặn dò, dặn dò xong, bảo
họ không nên lo nghĩ chuyện khác, chỉ nghĩ
đến ta sắp theo Phật sanh về cõi Cực Lạc,
nhất tâm chí thành niệm Phật, nhất định cảm
được lòng từ bi của Phật, Ngài đích thân đến
tiếp dẫn, liền được vãng sanh.
Điều thứ hai: Mọi người luân phiên niệm
Phật, để hộ trì tịnh niệm cho bịnh nhân. Tâm
lực của bịnh nhân yếu ớt, không thể liên tục
niệm lâu dài, ngay trong lúc này phải nhờ
người khác hộ niệm, mới được đắc lực. Nên
biết rằng: Những người chịu giúp bịnh nhân
tịnh niệm vãng sanh, cũng được quả báo người
khác hộ niệm cho mình, đừng nói là chỉ vì
cha mẹ mới hộ niệm như vậy, cho dù là người
không quen biết cũng phải giúp họ hộ niệm,
cũng là bồi dưỡng phước điền của mình, giúp
cho một người thành tựu vãng sanh tịnh độ,
tức là giúp cho một người thành tựu làm
Phật, hộ niệm nên chia thành từng nhóm luân
phiên niệm Phật, pháp khí chỉ dùng một cái
khánh, niệm Phật không mau không chậm, từng
chữ rõ ràng.
Điều thứ ba: Tuyệt đối không nên dời động
hay khóc lóc, e sợ làm hỏng việc. Bịnh nhân
lúc sắp phân chia Phàm, Thánh, Người, Quỷ,
lúc đó chỉ niệm Phật cho thần thức của họ,
không nên lau mình, thay quần áo, dời động,
khóc lóc, để cho họ tự nhiên ngồi nằm, vì
vậy có thuyết rằng: Đỉnh nóng sanh cõi Phật,
nơi mắt sanh cõi trời, ngực nóng sanh cõi
người, bụng nóng sanh ngạ quỷ, đầu gối đọa
súc sanh, bàn chân xuống địa ngục. Lúc này
mọi người nên khẩn thiết mà niệm Phật, không
nên thăm dò hơi nóng của người lúc lâm
chung, họ quyết định đới nghiệp vãng sanh.
Trong khổ thơ có nói:
Ta thấy người khác chết, tâm ta nóng như
lữa,
Không phải nóng người khác, sẽ đến lượt ta
đây.
V. Đại Sư Hoằng Nhất khai thị cho người sắp
mất:
1. Bịnh chưa nặng – có thể tiếp tục uống
thuốc, nhưng phải niệm Phật, không nên nghĩ
rằng uống thuốc sẽ lành bịnh.
2. Lúc bịnh nặng – phải buông bỏ hết tất cả,
nhất tâm niệm Phật cầu sanh Tây Phương (nếu
thọ mạng chưa hết, thì sẽ mau lành bịnh),
nếu cảm thấy đau đớn, cũng không nên sanh
lòng kinh hoảng, mà nghĩ rằng ta đang trả
nghiệp, lúc tâm trí còn sáng suốt, phải
thỉnh thiện tri thức đến thuyết pháp, khiến
cho sanh lòng hoan hỷ.
3. Lúc lâm chung – không nên hỏi di chúc,
không nên trò chuyện. Nếu bịnh nhân muốn lau
mình, thay quần áo, thì nên y theo ý của
bịnh nhân làm, bịnh nhân muốn ngồi hay nằm
thì cũng tùy ý của bịnh nhân, không nên miễn
cưỡng, phải thỉnh người đến hộ niệm, trong
phòng bịnh nhân phải thờ một tượng Phật A Di
Đà tiếp dẫn, để cho bịnh nhân trông thấy.
Phải luân phiên hộ niệm, khuyên bảo bịnh
nhân niệm Phật, tiếng niệm Phật không thể
chói tai.
4. Lúc mạng chung – không nên khóc lóc, dời
động, lau mình, thay áo, không cần rờ đỉnh
đầu xem có hơi nóng hay không, tám tiếng
đồng hồ sau, nếu các khớp xương đã cứng, thì
nên lấy khăn thấm nước nóng đắp lên, không
bao lâu sẽ mềm mại.
VI. Vãng sanh chứng nghiệm:
Thời xưa – có ghi chép trong quyển Tịnh Độ
Thánh Hiền Lục, Vãng Sanh Truyện, Vãng Sanh
Tập: đời Đường ông Trương Thiện Hòa, đời
Tống ông Vương Long Thơ, ông Hoàng Dã Thiết,
Pháp Sư Khả Cửu. Đến thời đại Dân Quốc Đại
Sư Ấn Quang, Đại Sư Hoằng Nhất, Đại sư Đế
Nhàn, cư sĩ Giang Vị Nông, cư sĩ Hồ Tùng
Niên v.v…
Thời nay – Lão Hòa Thượng Quảng Khâm, Lão
Pháp Sư Đạo Nguyên, lão cư sĩ Lý Bỉnh Nam,
cư sĩ Lại Tạ Diệu, cư sĩ Khưu Phiên Thử, cư
sĩ Lý Tế Hoa, cư sĩ Giang Thúy Thường, cư sĩ
Vu Thổ Sát, cư sĩ Lưu Lý Cúc v.v… những vị
vãng sanh trong đời cận đại, có ghi chép
trong quyển Vãng Sanh Lục và Nguyệt San Minh
Luận.
VII. Tài liệu tham khảo hộ niệm vãng sanh
Quy Tắc và Ý Nghĩa của sự Hộ Niệm do Tuyết
Lư Lão Nhân giảng, quyển Lâm Chung Tu Tri và
Lâm Chung Tân Lương.
Phải thường chí thành niệm câu:
Nam mô A Di Đà Phật.
Đời này tiêu nghiệp chướng,
Lâm chung không chướng ngại,
Đồng sanh cõi Cực Lạc,
Thừa nguyện lực tái lai.
Nét bút của Đại Sư Hoằng Nhất
Kiến tật bịnh nhân
Đương nguyện chúng sanh
Tri thân không tịch
Ly quai tránh pháp
Tạm dịch:
Thấy người bịnh tật,
Nên nguyện chúng sanh
Biết thân không tịch,
Xa lìa tranh cãi. |
|