|
John Tran
sưu tầm :
Phép mầu
(Trích Gõ Cửa Thiền)
Khi thiền sư Bankei đang giáo hóa ở chùa
Ryumon, có một vị tăng thuộc phái Shinshu[94]
vốn tin vào sự giải thoát nhờ được tiếp dẫn
qua việc niệm danh hiệu đức Phật Ađi-đà, vì
sinh lòng ganh ghét với số thính chúng quá
đông của ngài nên muốn tìm đến để tranh biện.
Khi vị tăng này đến thì ngài Bankei đang
thuyết giảng, nhưng ông ta gây náo động trong
thính chúng đến nỗi ngài phải ngưng buổi giảng
và tìm hiểu về sự huyên náọ
Ông tăng mới đến huyênh hoang to tiếng: “Người
sáng lập tông phái của chúng tôi có sức thần
thông mầu nhiệm đến mức có thể cầm một cây bút
đứng ở bên này sông và viết danh hiệu đức Phật
Ađi-đà lên một tờ giấy được các đệ tử của ngài
căng ra bên kia sông, xuyên qua không khí. Ông
có thể làm được điều mầu nhiệm như thế không?”
Ngài Bankei nhẹ nhàng đáp lại: “Trò xảo thuật
của loài chồn cáo đó có thể làm được, nhưng
như thế không phải là phong cách của thiền.
Phép mầu của ta là khi đói thì ăn, khi khát
thì uống.”
Viết sau khi dịch
Phép mầu vi diệu nhất là bước đi vững vàng
trên mặt đất! Bởi vì chỉ ngay trên mặt đất này
mà chúng ta có thể nhận biết và hiểu thấu được
mọi sự nhiệm mầu của đời sống. Những ai chạy
theo sự “phi thường” sẽ chỉ chuốc lấy những
kết quả “bất thường”, bởi vì chính ngay trong
những sự việc bình thường nhất mà sự giải
thoát được đạt đến. Dù có thực hiện được vô số
phép mầu nhưng không thoát khỏi vòng sinh tử
thì có khác chi chút khoái cảm vô bổ khi ngồi
xem một đoạn phim với những kỹ xảo điện ảnh!
Không chút lợi ích thực sự nào cho một đời
sống giải thoát cả!
|