|
Đức Quán Thế Âm Bồ Tát, khi chưa
xuất gia tu hành, có một kiếp
ngài làm con đầu lòng của vua Vô
Tránh Niệm, tên là Bất Huyến
Thái Tử.

Trong thời kỳ vua ấy thống trị
thiên hạ, thì có Phật Bảo Tạng
ra đời.
Vua thấy nhân tâm xu hướng theo
lời giáo hóa của Phật càng ngày
càng đông, bèn suy nghĩ rằng:
"Nếu đạo Phật không phải chân
chánh, thì đâu có lẻ người ta
sùng bái khắp xứ như vậy!"
Nên vua mới phát tâm sắm đủ lễ
vật đến cúng dường Phật và chúng
tăng trong ba tháng, và lại
khuyên các vị vương tử và đại
thần cũng làm như vậy.
Khi ấy Bất Huyến Thái Tử vâng
lời Phụ Vương, hết lòng tin kính,
sắm đủ các món ngon quý và đem
những đồ trân trọng của mình mà
dâng cúng cho Phật và đại chúng
trong ba tháng, không trễ nãi
bữa nào và cũng không món gì kém
thiếu.
Quan đại thần Bảo Hải, là phụ
thân của Phật Bảo Tạng, thấy vậy
khuyên rằng: "Điện Hạ đã sẵn
lòng tu phước mà cúng Phật, cúng
tăng, vậy xin Điện Hạ hãy đem
công đức đó mà hồi hướng về đạo
vô thượng bồ đề, chớ nên cầu sự
phước báu trên cõi trời Đao Lợi
hay là cõi trời Phạm Thiên làm
chi.
Bởi vì mấy cõi ấy, tuy là cảnh
vật vui tốt, nhân dân vui sướng,
căn thân đẹp đẽ, thọ mạng lâu
đài, đặng phép thần thông, dạo
đi tự tại, những đồ y thực sẵn
có, các cuộc du hí đủ bày, trăm
thức tự nhiên thọ dụng đủ đều
khoái lạc, không có sự khổ như
cõi nhân gian.
Cái phước báu trong các cõi đó
tuy là mỹ mãn như thế, nhưng còn
thuộc về hữu lậu, có hư có mất,
chắc chắn gì đâu, chính là sự vô
thường, thật là tướng vô định,
như cơn gió thổi mau không có
thế lực gì cầm lại đặng, hết vui
thì xảy ra buồn, hết sướng thì
trở lại khổ, dầu có sống lâu đến
mấy ngàn năm đi nữa, cũng không
khỏi con ma sanh tử lôi kéo vào
đường nọ ngõ kia.
Nếu Điện Hạ cứ cầu phước báu đó,
chắc không thoát khỏi ải sanh tử
luân hồi, nếu đã không khỏi luân
hồi, thì chưa chắc lúc nào đặng
tiêu diêu tự tại.
Chi bằng Điền Hạ đem công đức đó
mà cầu món phước báo vô lậu,
không hư không mất, đời đời kiếp
kiếp vượt ra ngoài ba cõi bốn
dòng, hưởng sự an vui vô cùng vô
tận, và hồi hướng về đạo bồ đề
mà cầu mau thành Phật quả, đặng
cứu độ chúng sanh khỏi sông mê
biển khổ. Vậy phần tự lợi đã
vuông tròn, mà đức lợi tha lại
đầy đủ nữa."
Bất Huyến Thái Tử nghe ông Bảo
Hải khuyên nói như vậy, bèn đáp
rằng: "Ta xem xét cả thảy chúng
sanh trong đường địa ngục chịu
sự khổ cực; còn kẻ nhân gian và
người thiên thượng thì đủ điều
cấu nhiễm, lắm chuyện trần lao,
không có chút nào đặng thanh
tịnh, bởi đó mà tạo thành tội
nghiệp, nên mới thọ quả báo mà
đoạ vào ba đường dữ là: địa ngục,
ngạ quả, và súc sanh."
Bất Huyến Thái Tử đáp lại rồi tự
nghĩ rằng: "Bởi chúng sanh ở
trong đời không gặp đặng những
người hiền nhân quân tử, khuyên
việc lánh dữ làm lành mà dìu dắt
lên con đường giải thoát, chỉ
gặp những kẻ tàn ác tiểu nhân cũ
dụ nhau kết bạn bè, thường xúi
dục những điều bất thiện, và lại
phá hư chánh pháp, khinh pháp
đại thừa, làm cho mất cả căn
lành, thêm điều tà kiến, vì vậy
mới che lấp tâm tánh, không biết
đạo đức là gì, nên phải chịu nổi
đày đọa."
Bất Huyến Thái Tử ngẫm nghĩ hồi
lâu, rồi thưa rằng: "Nay tôi đối
trước mặt Phật và đại chúng mà
tỏ lời như vầy: Tôi nguyện đem
tất cả các món công đức tôi đã
từng cúng dường Tam Bảo và các
món công đức tôi đã từng tu tập
pháp mầu mà hồi hướng về đạo vô
thượng bồ đề.
Tôi nguyện trong khi tôi tu
những điều công hạnh bồ tát, làm
những việc lợi ích cho chúng
sanh, nếu tôi xem có kẻ mắc sự
khốn khổ hiểm nghèo ở trong hoàn
cảnh ám muội, không biết cậy nhờ
ai, không biết nương dựa đâu, mà
có xưng niệm danh hiệu tôi, tức
thời tôi dùng phép thiên nhỉ mà
lóng nghe và dùng phép thiên
nhãn mà quan sát coi kẻ mắc nạn
ấy ở chỗ nào, cầu khẩn việc gì,
đặng tôi hiện đến mà cứu độ cho
khỏi khổ và đặng vui. Nếu chẳng
đặng như lời thề đó thì tôi
không thành Phật.
Thưa đức Thế Tôn! Nay tôi vì hết
thảy chúng sanh mà phát lòng đại
nguyện, tu học về pháp xuất thế,
lo làm các công hạnh tự giác tự
lợi, nguyện khi phụ vương tôi là
Vô Tránh Niệm, trải hằng sa kiếp
nhẫn sau thành Phật, hiệu là A
Di Đà Như Lai ở cõi An Lạc thế
giới, hóa độ chúng sanh xong rồi,
chừng nhập niết bàn, chánh pháp
truyền lại, thì tôi tu hạnh làm
việc Phật sự. Đến lúc chánh pháp
gần diệt, hễ diệt bửa trước thì
bửa sau tôi chứng đạo bồ đề.
Xin đức Thế Tôn từ bi mà thọ ký
cho tôi, và tôi cũng hết lòng
yêu cầu các đức Phật hiện tại ở
hằng sa thế giới trong mười
phương đều thọ ký cho tôi như
vậy nữa."
Đức Bảo Tạng Như Lai nghe mấy
lời nguyện ấy, liền thọ ký Bất
Huyến Thái Tử rằng: "Ngươi xem
xét chúng sanh trong cõi thiên
thượng nhân gian và trong ba
đường dữ đều mắc những sự tội
báo, mà sanh lòng đại bi, muốn
đoạn trừ mọi sự khổ cực, dứt bỏ
những điều phiền não và làm cho
cả thảy đều đặng hưởng sự an vui.
Vì
ngươi có lòng soi xét những loại
yêu cầu của loài hữu tình trong
thế gian mà cứu khổ như vậy, nên
nay ta đặt hiệu là: Quán Thế Âm.
Trong khi ngươi tu hạnh bồ tát,
thì giáo hóa cả vô lượng chúng
sanh cho thoát khỏi sự khổ não
và làm đủ mọi việc Phật sự.
Sau khi A Di Đà Như Lai nhập
niết bàn rồi, thì cõi Cực Lạc
lại đổi tên là: Nhất Thiết Trân
Bảo Sở Thành Tựu, y báo càng tốt
đẹp hơn trước đến bội phần.
Chừng đó, đương lúc ban đêm, độ
trong giây phút, có hiện ra đủ
thức trang nghiêm, thì ngươi sẽ
ngồi trên tòa kim cang ở dưới
cây bồ đề mà chứng ngôi chánh
giác hiệu là: Biến Xuất Thiết
Quang Minh Công Đức Sang Vương
Như Lai, phước tròn hạnh đủ,
muôn sự vẻ vang, đạo pháp cao
siêu, thần thông rộng lớn, rất
tôn rất quý, không ai sánh bằng
mà lại sống lâu đến chín mươi
sáu ức na do tha kiếp, rồi khi
diệt độ thì chánh pháp còn
truyền bá lại đến sáu mươi ba ức
kiếp nữa."
Bất Huyến Thái Tử nghe Phật Bảo
Tạng thọ ký rồi, liền vui mừng
mà thưa rằng: "Bạch đức Thế Tôn!
Nếu sự thề nguyện của tôi quả
đặng hoàn mãn như lời ngài nói
đó, thiệt là hân hạnh biết bao!
Nay tôi lạy ngài xin làm thế nào
cho các đức Phật hiện ở hằng sa
thế giới cũng đều thọ ký cho tôi
và khiến cho cả thảy thế giới
đều đồng thời vang ra những
tiếng âm nhạc, và các kẻ chúng
sanh nghe tiếng ấy đều đặng thân
tâm thanh tịnh mà xa lìa mọi sự
dục vọng trên đời."
Lúc Bất Huyến Thái Tử thưa rồi,
đương cúi đầu lễ Phật, tức thì
các thế giới tự nhiên rung động
vang rền, kêu ra những tiếng hòa
nhã, ai ai nghe đến cũng sanh
lòng vui vẻ, làm cho các điều
dục vọng bổng nhiên tiêu tan cả.
Khi ấy, thoạt nghe các đức Phật
ở mười phương đồng thinh thọ ký
cho Quán Thế Âm rằng: "Đương khi
thời kiếp Thiện trụ, ở tại cõi
Tán Đề Lam thế giới, nhằm lúc
Phật Bảo Tạng ra đời mà giáo hóa
chúng sanh, có con của vua Vô
Tránh Niệm, tên là Bất Huyến
Thái Tử phát tâm cúng dường Phật
và đại chúng trong ba tháng, do
công đức đó, nên trải hằng sa
kiếp sẽ thành Phật, hiệu là:
Biến Xuất Nhất Thiết Công Đức
Quang Minh Sang Vương Như Lai, ở
về thế giới Nhất Thiết Trân Bảo
Sở Thành Tựu."
Bất Huyến Thái Tử khi đặng chư
Phật thọ ký rồi, thì lòng rất
vui mừng. Đến khi mạng chung,
thì ngài thọ sanh ra các đời
khác, trải kiếp nọ qua kiếp kia,
hằng giữ bổn nguyện, gắng công
tu hành, cầu đạo bồ đề, làm hạnh
bồ tát, chăm lòng thi hành những
sự lợi ích cho chúng sanh, không
có khi nào mà ngài quên cái niệm
đại bi đại nguyện. Hiện nay Quán
Thế Âm đã chứng được bậc đẳng
giác bồ tát, ở cõi Cực Lạc mà
hầu hạ đức Phật A Di Đà, hằng
ngày tiếp dẫn chúng sanh trong
mười phương đem về cõi ấy. Đến
sau, đức Phật A Di Đà nhập niết
bàn rồi, thì ngài kế ngôi Phật
vị mà giáo hóa chúng sanh.
|