| |
Có
một học tăng đến Huệ Trung thiền sư tham
thiền học đạo, và thỉnh vấn thiền sư rằng:
“Thiền là cách gọi khác của Tâm, mà tâm là
một thật tánh, ở thánh cũng không tăng mà ở
phàm cũng không giảm, các vị tổ sư thiền
tông thường nói tánh là tên khác của tâm,
xin hỏi thiền sư: “tâm và tánh khác nhau thế
nào?"
Thiền sư trã lời: “lúc mê có khác, khi ngộ
thì không”.
Vị học tăng lại hỏi tiếp: “trong kinh nói
rằng: Phật tính thì thường mà tâm thì vô
thường, vì sao Ngài nói không có khác biệt?”
Thiền sư đưa ra ví dụ để giải thích cho học
tăng như sau: “ngươi chỉ dựa vào ngữ mà
không y vào nghĩa, ví như khi lạnh thì nước
kết thành băng, khi ấm lên thì băng tan
thành nước; lúc mê thì tánh kết thành tâm,
lúc ngộ thì tâm tan thành tánh, tâm tánh vốn
đồng, do mê ngộ mà có khác biệt”. Vị học
tăng nhân đó mà liễu ngộ.
Trong giáo lý Phật
giáo tâm và tánh còn có rất nhiều từ khác
nhau dùng để gọi như “bổn lai diện mục”,
“như lai tạng”, “ pháp thân”, “thật tướng”,
“chân như”, “tự tánh”, “bổn thể”, “ chân tâm”,
“ bát nhã”, “ thiền”... Đó cũng chỉ là nhiều
phương pháp, dùng nhiều từ để chúng ta nhận
thức chính mình.
Mê ngộ
tuy có khác, bổn tánh vẫn không khác. Như
vàng thì chỉ có một nhưng chế tạo thành
nhiều thứ khác nhau như bông tai, nhẫn, dây
chuyền... các món đồ này có tên gọi khác
nhau nhưng thể của nó cũng chỉ là vàng mà
thôi. Cũng vậy, Tâm và Tánh tên gọi khác
nhau nhưng đều dùng để chỉ bản thể của chúng
ta.
Như Nguyện dịch (Theo zhongguofojiaowang)
|
|