|
Theo Đạo Phật Bạn Được Gì?
Nov 10, 2009
Cali Today News
- Thế giới bây giờ đang trải qua
thời kỳ đa tôn giáo, tức là thời
kỳ độc quyền tôn giáo đã chấm
dứt. Vì đa tôn giáo như thế cho
nên một số tôn giáo đang cạnh
tranh ráo riết để tăng trưởng số
tín đồ của mình giống như các
công ty thương mại cạnh tranh
ráo riết để bán hàng. Nếu chúng
ta chịu khó vào website của một
vài tôn giáo chúng ta sẽ thấy
thống kê số tín đồ tân tòng mỗi
năm được đưa ra như một bằng
chứng cụ thể chứng tỏ tôn giáo
của mình là tôn giáo tốt đẹp,
mỗi ngày mỗi đựơc nhiều người
tin theo, giống như các công ty
thương mại trình bày số thương
vụ mỗi năm để chứng tỏ công ty
của họ thành công và càng ngày
càng được công chúng ưa chuộng.
Tuy nhiên thời đại bây giờ trí
tuệ con người mở mang rất nhiều.
Cuộc cách mạng về thông tin và
phương tiện giao thông tiến bộ
làm cho thế giới nhỏ lại và con
người hiểu biết nhau nhiều hơn.
Quyền thông tin, trao đổi tư
tưởng, trình bày sự thực của
lịch sử, quyền tự do tư tưởng
không một quyền lực nào có thể
ngăn cản được. Sự cáo chung của
chủ nghĩa thực dân, chủ nghĩa đế
quốc, sự độc lập của các quốc
gia - dù là quốc gia nhỏ bé
khiến cho tiếng nói nào cũng
được mọi người lắng nghe hoặc
phải lắng nghe. Mọi người đều
bình đẳng, mọi quốc gia đều bình
đẳng, mọi tôn giáo đều bình
đẳng. Đã qua rồi thời kỳ áp đặt,
khống chế, lừa mị, che dấu.
Đạo Phật ra đời cách đây hơn
2500 năm giữa lúc Bà La Môn hay
Ấn Độ Giáo cực thịnh tại Ấn Độ.
Khi Đức Phật tại thế và sau khi
Đức Phật nhập diệt một thời gian
ngắn- là thời kỳ vàng son của
Phật Giáo do chủ trương bình
đẳng xã hội, muôn lòai chúng
sinh đều bình đẳng, không van
vái thần linh mà dùng Trí Tuệ và
Từ Bi (thông qua Thập Thiện, Bát
Chánh Đạo, Lục Hòa v.v.. để giải
quyết mọi vấn đề của xã hội và
con người. Sau đó Đạo Phật lan
rộng, về phía Bắc tới Tây Tạng.
Về phía Nam tới Tích Lan, về
Đông Á tới A Phú Hãn
(Afghanistan) về phía đông tới
Mông Cổ, Trung Hoa rồi Triều
Tiên, Nhật Bản. Về Đông Nam Á
tới Miến Điện, Thái Lan, Lào,
Cam Bốt và Việt Nam. Tại Việt
Nam, theo Kiêm Đạt trong Đạo
Phật Ngày Nay “ Thành Luy Lâu là
toà thành đầu tiên tại Tỉnh Bắc
Ninh mà Phật Giáo từ Ấn Độ đã
truyền bá sang trên phần đất
Giao Chỉ. Vào thế kỷ thứ II
trước Tây Lịch, những đoàn buôn
Ấn Độ đầu tiên đã đến buôn bán
tại Luy Lâu; đi theo họ còn có
những tăng lữ Phật Giáo”.
Có thể nói Đạo Phật từ Ấn Độ
truyền bá đi khắp nơi bằng con
đường hòa bình. Điều đó có nghĩa
là Phật Giáo không đến các xứ
bằng con đường chinh phạt hoặc
lùng kiếm thuộc địa. Chúng ta
không thể tìm thấy trong bất kỳ
giáo hội Phật Giáo của các quốc
gia theo Phật Giáo nào một tổ
chức gọi là “Phái Bộ Truyền
Giáo” để thiết lập kế hoạch đem
Phật Giáo ra nước ngòai. Phật
Giáo cũng không liên kết với bất
cứ một đế quốc nào, một siêu
cường nào, một quốc gia hùng
mạnh nào để bành trướng. Phật
Giáo truyền đến các nơi khác nhờ
một số thương buôn Ấn Độ hoặc
một số vị sa môn “xuất dương”
đến tu hành tại một quốc gia nào
đó.
Do đức độ tỏa sáng, lâu rồi vua,
quan, dân chúng địa phương tin
theo vị sa môn này rồi họ tự
động truyền bá Phật Giáo hoặc
cho phép truyền bá trong quốc
gia họ. Tuy nhiên sau khi Đức
Phât nhập diệt, Phật Giáo từ từ
suy tàn ngay trên quê hương
mình. Theo một số học giả nghiên
cứu về Phật Giáo thì chính Ấn Độ
Giáo và những cuộc xâm lăng của
Hồi Giáo sau này đã là nguyên ủy
nói trên. Hồi Giáo khi tiến vào
Ấn Độ đã triệt hủy cả Ấn Độ Giáo
lẫn Phật Giáo. Rồi sau khi Đức
Phật nhập diệt, Phật Giáo không
còn được các vua quan Ấn Độ ưa
chuộng nữa bởi vì nó làm chướng
ngại cho chủ trương phân chia
giai cấp. Theo kinh điển Ấn Độ
Giáo, giai cấp cùng khổ/tiện dân
(Untouchables) không thể nào
bình đẳng với các giai cấp khác.
Cho tới ngày hôm nay, mặc dù thế
giới tiến bộ như thế, việc nâng
cao thân phận xã hội của tầng
lớp tiện dân Ấn Độ vẫn gặp phải
những chống đối mãnh liệt, ngay
cả trong các đại học là nơi được
giảng dạy những tư tưởng tiến bộ
nhất. Còn tại những nơi khác
trên thế giới, số phận của Phật
Giáo cũng thật hẩm hiu. Sự bột
phát của Chủ Nghĩa Thực Dân, chủ
nghĩa đem pháo thuyền đi xâm
lăng, săn lùng thuộc địa để làm
giàu cho “mẫu quốc” của các đế
quốc hùng mạnh Âu Châu đã là một
thảm họa cho nhân lọai trong đó
có Phật Giáo. Hầu như không một
quốc gia “phi Âu Châu” nào thóat
khỏi thân phận nô lệ! Tại các
quốc gia nô lệ, văn hóa bản địa
bị triệt hủy. Tôn giáo bản địa
nếu còn sống sót thì cũng phải
nép mình vào làng quê, hang cùng
ngõ hẹp, thôn xóm hẻo lánh để
tồn tại. Ít ra trong một thế kỷ,
tại Việt Nam, Đạo Phật đã bị
những ông bà thực dân miệt thị
như là một thứ “mê tín dị đoan,
thờ cúng Quỷ Thần” và dĩ nhiên
là rất “lạc hậu” và cần phải đào
thải.
Thế nhưng với thời gian, theo
Luật Vô Thường, dòng đời đã biến
đổi. Giờ đây rất nhiều trí thức
Âu Châu đã tôn sùng Đạo Phật.
Liên Hiệp Quốc cũng đã công nhận
Lễ Vesak – kỷ niệm cùng lúc ngày
Đản Sanh/Thành Đạo/ và Nhập Diệt
của Đức Phật là ngày lễ quốc tế
(Vesak Day). Ngày 15 tháng 7 năm
2009, Tribune de Geneve (Diễn
Đàn Geneve) Hội Liên Minh Quốc
Tế Tiến Bộ Tôn Giáo Và Tâm Linh
(ICARUS) tại Geneve đã ban tặng
Cộng Đồng Phật Giáo năm nay
“Giải Thưởng Tôn Giáo Tốt Nhất
Thế Giới”. Tại Hoa Kỳ, nếu bạn
đến Thành Phố Berkeley-
California, bạn sẽ gặp rất nhiều
các giáo sư các nhà trí thức
tiêu biểu cho trí thức Hoa Kỳ mà
họ là đệ tử của Đức Phật.
Một số tài tử nổi tiếng của
Holywood, ca sĩ nổi tiếng của
Hoa Kỳ, ngôi sao bóng tròn của Ý
như Bagio v.v... họ cũng đều là
Phật Tử. Mới đây nhất nhà sư
Thomas Dyer - một cựu truyền
giáo Baptist đã trở thành sĩ
quan Tuyên Úy Phật Giáo lần đầu
tiên trong Quân Đội Hoa Kỳ và sẽ
được cử sang Iraq để phục vụ nhu
cầu tâm linh cho binh lính Hoa
Kỳ vốn là Phật tử tại đây. Dĩ
nhiên các nhà trí thức này, các
siêu sao màn bạc, các ca sĩ nổi
danh tiền kiếm bạc triệu và cả
nhà truyền giáo Baptist kia …họ
không theo Đạo Phật vì cơm áo,
mà họ đi tìm sự giải thóat tâm
linh hoặc một đời sống thỏai mái
hơn về tâm hồn mà họ không tìm
thấy nơi tôn giáo cũ mà họ đã
theo.
Nói Giải Thóat Tâm Linh là nói
chung chung, khái quát vậy thôi.
Nội dung của nó còn bao hàm rất
nhiều những đức tính cao quý,
những phẩm hạnh tốt đẹp, những
tư tưởng tốt lành, những hành vi
nhân đạo, những suy nghĩ hiền
hòa, chân thật, những hành vi
lợi lạc cho mình cho người,
những an vui của tâm hồn mà con
người lúc nào cũng mong vươn
tới, khắc khỏai vươn tới từ mấy
ngàn năm nay. Chắc chắn khi theo
Đạo Phật bạn sẽ có. Tất cả những
tình cảm, tư tưởng tốt lành đó
sẽ hằng trụ trong bạn, sẽ đi
theo thần thức của bạn khi bạn
qua đời. Vĩnh viễn không thể nào
mất được. Đó là các điều tốt
lành dưới đây:
1) Tư tưởng của bạn được giải
phóng:
Tư tưởng được giải phóng có
nghĩa là bạn không bị trói buộc
bởi bất cứ tín điều, tư tưởng,
quan điểm, chủ nghĩa và sự cấm
kỵ nào. Không có một tư tưởng
nào là tư tưởng cấm kỵ trong Đạo
Phật. Nếu vũ trụ rộng lớn như
thế nào thì tư tưởng của bạn bao
la (vô biên xứ) như thế. Nếu
chim và mây trên trời có thể bay
lượn tự do thì sự tự do tư tưởng
của bạn cũng như thế. Phật Giáo
không buộc bạn phải tôn thờ bất
cứ lời răn dậy nào. Phật Giáo từ
chối đầu óc cuồng tín và giáo
điều cực đoan. Lời Phật dạy
giống như một viên thuốc, một
bài thuốc, một phương thuốc hay.
Nếu bạn không uống thì uổng phí
vì BỆNH không hết. Chỉ có thế.
Nếu bạn không tin Phật, bạn
chẳng bị trừng phạt hay bị đày
xuống hỏa ngục.
Nhưng nếu bạn làm điều xấu hoặc
điều ác thì chính tâm hồn bạn
đang bị vây hãm trong Hỏa Ngục
mà bạn không biết. Quan niệm Phá
Chấp là quan niệm độc đáo của
Đạo Phật. Ngay trong cuộc sống
hằng ngày nếu bạn chịu khó “Phá
Chấp” một chút thì cuộc đời bạn
cũng thanh thản, bớt phiền não
đi rất nhiều. Chấp trước, mê
chấp, chấp thủ là một trong
những gông cùm làm khổ con
người. Chính vì hiểu được nỗi
khổ này mà Đức Phật luôn dạy các
hàng đệ tử là phải phá chấp. Mà
phá chấp tức là phá mê. Phá mê
(tức ra khỏi cơn mê) là sáng
suốt. Mà sáng suốt là giải
thóat. Ý nghĩa giải thóat là như
thế.
Những ai đã từng ở tù hẳn biết
ngục tù khổ đau như thế nào. Thế
nhưng ngục tù tư tưởng còn khổ
đau gấp bội. Theo tinh thần của
Phật Giáo thì tẩy não, nhồi sọ,
nhồi nhét tư tưởng là nô lệ hóa
con người và biến con người
thành tù nhân để sai khiến. Nếu
muốn tìm hiểu tinh thần phá chấp
bạn có thể tìm đọc hai bộ kinh
Kim Cang và Bát Nhã.
2) Bạn không còn phải sợ hãi
thần linh nữa:
Như đã nói ở trên Đạo Phật là
đạo của trí tuệ. Khi dùng trí
tuệ soi rọi thì vũ trụ này là do
nhân duyên tạo thành. Thân xác
của chúng ta đây cũng là sự hòa
hợp của Ngũ Uẩn: Sắc, Thọ,
Tưởng, Hành, Thức. Những việc
làm đang diễn ra hằng ngày là do
chính chúng ta quyết định. Khổ
đau và hạnh phúc của chúng ta do
chính ta hoặc tha nhân gây tạo
chứ Quỷ Thần không thể can dự
vào được. Cái chết là luật tự
nhiên không phải do quỷ thần
hoặc Nam Tào, Bắc Đẩu xóa sổ.
Nếu bạn không đồng ý với những
gì nói ở trên và cho rằng tất cả
những khổ đau và hạnh phúc này
là do Thần Linh gây tạo hoặc ban
phát thì tại sao bạn tha thiết
cầu nguyện thần linh suốt cả
cuộc đời mà khổ đau của bạn vẫn
không hết? Cầu nguyện tới bao
giờ mới vừa lòng thần linh? Bao
nhiêu thiên tai, bao tai nạn
khủng khiếp, bao cuộc chiến
tranh tàn bạo do ai gây ra? Do
con người hay do một đấng thần
linh nào đó vì phẫn nộ với loài
người gây ra? Sự cầu nguyện có
làm bớt thiên tai, dịch họa,
chiến tranh, khổ đau của con
người không? Phật Giáo phủ nhận
sự hiện hữu của thần linh trong
cuộc sống của con người.
Phật Giáo chủ trương chính Con
Người phải giải quyết những vấn
đề như chiến tranh hay hòa bình,
hạnh phúc hay khổ đau của chính
mình. Khi hiểu được như thế, khi
đã liễu ngộ được như thế bạn
không còn phải sợ hãi thần linh,
tôn thờ thần linh, van vái và
cầu xin ở thần linh nữa. Trong
hầu hết các cuộc thuyết pháp,
Đức Phật đề cập rất nhiều đến
Trời, Quỷ, Thần, Thiên Long Bát
Bộ v.v..Tuy nhiên, theo Kinh
Phật thì Trời, Quỷ, Quỷ Thần,
Thiên Long Bát Bộ không liên hệ
chi đến cuộc sống của con người.
Họ không phải là thần linh tối
thượng quyết định vận mạng của
con người. Trời, Quỷ, Thần,
Thiên Long Bát Bộ cũng quay đảo
trong vòng luân hồi, cũng đầy
rẫy phiền não, cũng bị quy luật
Sinh, Lão, Bệnh, Tử chi phối.
Còn về Phạm Thiên (Brahma) là vị
mà người đời lúc bấy giờ coi như
“bậc Toàn Thắng, Toàn Tri, Nguời
Cầm Quyền Đinh Đọat, là Giáo
Chủ, là người Sáng Tạo, là Tạo
Hóa, là Chúa Tể, là Cha của
những chúng sanh đã, đang và sẽ
ra đời.” (*) Đức Phật đã giảng
dạy như sau “ Như vậy, chính do
ý muốn và sự tạo tác của đấng
Tối Cao mà con người trở thành
sát nhân, trộm cắp, tà dâm, giả
dối, phỉ báng, thô lỗ, nhảm nhí,
thèm thuồng, khao khát, hiểm
độc, tinh quái, và hiểu biết sai
lầm. Do đó đối với người chủ
trương thần linh là nguyên nhân
chính yếu của tất cả những điều
ấy thì con người sẽ không còn ý
muốn, hoặc cố gắng, cũng không
thấy sự cần thiết để làm, hoặc
tránh không làm những hành động
ấy.” (*) Và trong Túc Sanh
Truyện (Maha Bodhi Jataka), Đại
Bồ Đề, Bố Tát phê bình giáo lý
chủ trương rằng mọi việc đều do
đấng Tối Cao tạo nên như sau: “
Nếu có một thần linh tòan quyền
ban phước hay gieo họa cho tạo
vật đã được chính ngài tạo ra,
và cho chúng nó những hành động
tốt hay xấu, vị thần linh ấy quả
thật đầy tội lỗi. Con người chỉ
thừa hành ý muốn của ngài.” (*)
3) Khi phát huy hết năng lực
của Trí Tuệ, không còn bi lụy,
khóc than, cầu xin, van vái, qụy
lụy ai , bạn là người Tự Lập và
Độc Lập:
Khi đó bạn trở về với tự ngã,
phát huy hết tiềm năng của nội
tâm. Lúc đó bạn sẽ thấy thấu
suốt bản thể của Vũ Trụ, Sự
Sống, Sự Chết, Hạnh Phúc và Khổ
Đau và lòng bạn lắng yên như bể
cả. Khi tâm hồn của bạn đã lắng
yên tức đi vào trạng thái Định.
Trạng thái này sẽ khiến bạn cảm
thấy thơ thới, hân hoan tức là
cảnh giới an nghỉ tuyệt đối của
tâm hồn gọi là Niết Bàn
(Nirvana). Tuy nhiên có hai lọai
niết bàn - đó là Hữu Dư Niết Bàn
và Vô Dư Niết Bàn. Chỉ có các
chư Phật mới có thể chứng tới Vô
Dư Niết Bàn. Còn như chúng ta
thì chỉ có thể chứng tới Hữu Dư
Niết Bàn bởi vì còn có những
phiền não rất vi tế mà chúng ta
chưa đọan diệt hết.
4) Bạn bình đẳng với muôn loài.
Thể tính của bạn là thể tính
Phật, bạn có thể trở thành Phật.
Tôi có thể cam đoan với các bạn
rằng không có một tôn giáo nào
mà vị giáo chủ lại nói rằng Thể
Tính của vị giáo chủ ngang bằng
với Thể Tính của tín đồ và nếu
chịu tu tập thì tín đồ cũng đạt
được ngôi vị của giáo chủ. Đây
là tính độc đáo và hi hữu của
Phật Giáo. Chính vì thế
khi ứng dụng quan niệm này vào
xã hội thì trong một xã hội
thuấn nhuần tinh thần Phật Giáo
sẽ không có giai cấp, không có
nạn kỳ thị chủng tộc, không có
Phật tử giàu sang và Phật tử
nghèo hèn. Cũng không có Phật tử
thông minh và Phật tử ngu độn.
Từ vua quan đến thứ dân, tiện
dân, Phật đều đối xử như nhau.
Tất cả đều bình đẳng trước mắt
Phật.
Khi bạn lễ Phật là lễ lạy, cung
kính cái Phật Tánh trong con
người mình, là bạn cung kính tất
cả những phẩm hạnh cao quý vốn
có trong con người bạn nếu được
phát huy. Nó không phải
là sự quỳ lạy thần linh bình
thường như nhiều người không
biết hoặc hiểu lầm. Khi chúng ta
gặp nhau, chúng ta chắp tay xá
và miệng nói “ A Di Đà Phật” là
chúng ta kính trọng những đức
tính tốt lành trong con người
của nhau, chúng ta cầu chúc cho
nhau được sống ở Đất Thanh Tịnh,
Quốc Độ Thanh Tịnh (Tịnh Độ) của
Phật A Di Đà.
5) Bạn sẽ là quán quân trong
việc bảo vệ môi trường, bảo vệ
thú vật do lòng Từ Bi:
Tôi có thể thưa với bạn rằng
không có kinh điển của một tôn
giáo nào trên thế giới lại nói
nhiều về loài vật như kinh Phật.
Thảng hoặc nếu có đề cập tới thì
chỉ coi lòai vật như một thứ do
Thần Linh tạo ra để làm thực
phẩm cho lòai người trong các
bữa ăn và cúng tế Thần Linh.
Nhưng Đức Phật thì không thế.
Ngay trong thời kỳ còn ở trong
cung vàng điện ngọc, Thái Tử Sĩ
Đạt Ta đã có lòng từ tâm đối với
những lòai thú vật đáng thương.
Truyện kể rằng Hòang Tử Đề Bà
Đạt Đa đưa cây cung lên bắn một
con chim.
Con chim không chết mà chỉ bị
thương và sa xuống sân của thái
tử. Thái Tử Sĩ Đạt Ta đã chạy
ra, ôm con chim vào lòng và chữa
vết thương cho nó. Lúc đó vị
hòang tử chạy tới và đòi lại con
chim nhưng Thái Tử Sĩ Đạt Ta
nhất quyết không trả lại. Hai
bên tranh luận và sự việc tới
tai Đức Vua Tịnh Phạn. Hòang Tử
Đề Bà Đạt Đa nói rằng con chim
do hòang tử bắn cho nên nó phải
thuộc về hòang tử. Còn thái tử
thì cho rằng vị hoàng tử khi
giương cây cung bắn con chim là
muốn một con chim chết.
Nay con chim vẫn còn sống và
thái tử lại bảo vệ mạng sống cho
nó cho nên con chim phải thuộc
về thái tử. Đức vua nghe nói
động lòng từ tâm và phán quyết
là con chim thuộc về Thái Tử Sĩ
Đạt Ta. Trong suốt cuộc đời hành
đạo, Đức Phật thường dùng những
truyện kể về đời sống của những
lọai thú vật để làm chuyện ngụ
ngôn giảng dạy đạo đức và tình
thương.
Nếu quý vị và nhất là các em nhỏ
muốn biết những chuyện hấp dẫn
và đầy ý nghĩa đạo đức này có
thể đọc cuốn Prince Goodspearker
(Hoàng Tử Thiện Ngôn) do Todd
Anderson sưu tầm và dịch ra Anh
Ngữ xuất bản bởi Amitabha
Buddhist Society of NY Inc. năm
1995. Chính vì lòng xót thương
lòai vật như thế mà Đức Phật chủ
trương ăn chay, không ngòai mục
đích đề cao “đức hiếu sinh”. Cấm
sát hại sinh linh là một trong
những giới luật hàng đầu của Đạo
Phật. Tuy nhiên một số vị sa môn
đã ăn mặn, nguyên do là vì xưa
kia trong khi đi khất thực, thí
chủ cho đồ mặn. Để tôn trọng thí
chủ, các vị đã theo nguyên tắc
“cho gì ăn nấy”. Tuy nhiên việc
ăn mặn này không làm tổn hại đến
phẩm chất đạo đức bởi vì các vị
không bao giờ nhúng tay vào việc
nuôi súc vật cũng như giết súc
vật để làm thực phẩm.
Ngày nay vấn đề Ăn Chay để bảo
vệ súc vật đã trở thành một trào
lưu lan rộng khắp thế giới. Có
thể những vị này không phải là
Phật tử, nhưng khi hành động như
thế, các vị đã đi đúng con đường
mà Đức Phật giảng dạy cách đây
hơn 2500 năm. Mới đây Brigitte
Bardot - cô đào hở hang lừng
danh Pháp của thập niên 1950
cũng đã kêu gọi tổng thống Pháp
công nhận một Ngày Ăn Chay để
bảo vệ súc vật. Bà Brigitte
Bardot còn công kích cô đào văm
Sophia Loren là đã mặc áo lông
thú tức là cổ vũ cho sự giết hại
lòai vật để làm trang phục cho
phụ nữ. Còn vấn đề môi trường.
Trước hết Đức Phật sinh ra dưới
cây Vô Ưu của Vườn Lâm Tỳ Ni.
Khi đắc đạo, ngài ngồi dưới cội
bồ đề. Trong suốt thời gian 45
năm hành đạo, Đức Phật thuờng
thuyết pháp tại những khu rừng,
vườn, như Lộc Uyển (Vườn Nai),
Trúc Lâm (Vườn Trúc), Kỳ Viên,
Núi Linh Thứu v.v.. Nơi nhập
diệt của ngài là rừng Sa La Song
Thụ.
Trong những bài thuyết pháp Đức
Phật đề cập rất nhiều đến chim
muông, cây cỏ, hoa trái, tán
dương núi rừng là nơi ẩn tu lý
tưởng cho các vị A La Hán cho
nên có thể nói cả cuộc đời của
ngài gần gũi với thiên nhiên.
Trong đời sống của chính mình và
của chư tăng, ngài chủ trương
tiết kiệm và quý trọng vật cho
của thí chủ. Do đó nếu theo
Phật, lòng Từ Bi của các bạn sẽ
dễ dàng được thể hiện qua lòng
yêu mến thú vật và môi trường
thiên nhiên và đây đang là một
trong những giá trị của thời
đại.
6) Giàu có bạn cũng sung sướng.
Nghèo túng bạn vẫn vui. Nghĩa là
bạn sẽ vui vẻ trong mọi hòan
cảnh:
Thưa bạn: Một trong những nguyên
nhân làm khổ còn người là lòng
Tham: Tham của, tham tiền, tham
sắc, tham quyền, tham danh vọng.
Vì có lòng Tham cho nên không
khi nào thấy đủ, không thỏa mãn
với những gì mình đang có. Một
ông triệu phú mà có lòng tham
thì thấy bạc triệu vẫn chưa đủ
và phải kiếm nhiều hơn nữa.
Mà khi tham như thế thì đầu óc
không còn sáng suốt, dễ dàng làm
điều phi pháp, phi đạo đức để
đưa đến tù tội. Có thể nói một
phần không nhỏ những người đang
phải chịu cảnh tù đày ngày hôm
nay, nguyên do chính là vì lòng
tham. Cuộc khủng hỏang tài chính
cuối năm 2008 tại Hoa Kỳ không
phải do người Mỹ quản trị kém mà
một trong nguyên nhân chính là
lòng Tham.
Vì tham cho nên các công ty tài
chánh, công ty đầu tư, các công
ty bán cổ phần đã tìm cách lường
đảo khách hàng khiến cho tổng
thống Hoa Kỳ khi ban bố biện
pháp cứu nguy đã phải thốt lên
“Shame of you!” (Thật xấu hổ cho
các ông). Lòng tham còn đưa tới
nhiều đau khổ, tội lỗi khác và
còn kéo dài kiếp này sang kiếp
khác. Chính vì nhìn thấu rõ Tập
Đế (Nguyên Do Của Khổ Đau) của
con người là Tham-Sân-Si cho nên
Đức Phật đã giáo huấn đệ tử là
phải nỗ lực diệt trừ nguồn Tam
Độc này. Tuy nhiên tới đây bạn
có thể hỏi: Tham-Sân-Si vốn gắn
chặt với bản chất của con người.
Chính vì có Tham-Sân-Si mà con
người mới tiến bộ như thế này.
Diệt trừ Tham-Sân-Si có nghĩa là
con người trở nên ù lì, không
làm gì cả sao? Thưa bạn, xin bạn
đừng lo, chỉ có chư Phật, Bồ
Tát, A La Hán, Thánh Tăng mới có
thể đọan trừ hết Tham-Sân-Si.
Còn bình thường như bạn và tôi
thì kiềm chế được Tham-Sân-Si đã
là giỏi lắm rồi. Trong suốt thời
gian 45 hành đạo, Đức Phật đã
hóa độ cho tất cả mọi thành phần
xã hội, từ vua, quan, quan đại
thần, binh sĩ, trí thức, thương
buôn giàu có, tiện dân và kể cả
những băng đảng giết người. Tà
ma ngọai đạo đến quy phục ngài
không thiếu. Đức Phật không bao
giờ khuyên họ cứ ù lì, chấp nhận
thân phận hiện tại. Dĩ nhiên
chúng ta không thể chuyển nghiệp
tức là chuyển hóa thân phận của
mình bằng con đường phi đạo đức.
Đức Phật cũng thế, ngài dạy
chúng ta phải chuyển nghiệp bằng
con đường tốt lành chẳng hạn
phải thực hành Bát Chánh Đạo
hoặc Thập Thiện, chứ có bao giờ
Đức Phật bảo một người ăn mày cứ
tiếp tục chấp nhận thân phận của
một kẻ ăn mày đâu? Thưa bạn
trong lúc bạn thất vọng não nề,
chán nản cùng cực hoặc căng
thẳng đầu óc để toan tính một
việc làm nguy hiểm gì đó khiến
bạn muốn điên lên.
Nếu bạn chợt dừng lại và truy
cứu xem nguyên do của những cái
nói trên (Phật Giáo gọi là Khổ
Đau & Phiền Não) có phải là
Tham-Sân-Si không? Nếu bạn quán
xét được như thế thì tự nhiên
đầu óc bạn bớt căng thẳng, lòng
bạn trùng xuống, hơi thở bạn trở
nên điều hòa. Bạn như người đang
nóng bức, khát nước được uống
một ly nước dừa tươi mát mà Phật
Giáo gọi là Cam Lồ Giải Thóat
tức là (nước uống ngọt ngào làm
tiêu đi mọi phiền não). Lúc đó
bạn có cảm tưởng vừa ra khỏi cơn
ác mộng từ đó lòng bạn thơ thới
hân hoan, đầy đủ sáng suốt,
thanh thản để giải quyết chuyện
đời trong điều kiện tốt lành,
cho chính bạn, gia đình bạn và
cho người. Bạn cứ thử xem sao.
7) Bạn không xâm hại ai, chiếm
đọat của ai, sống an vui với tất
cả mọi người. Bạn là quán quân
góp phần vào việc giữ gìn hòa
bình thế giới:
Thưa bạn: Đạo Phật không phải là
đạo chú tâm vào cầu nguyện, van
vái. Tụng kinh, niệm Phật, ăn
chay là một trong những phương
tiện/trợ duyên để giúp người ta
làm lành, lánh dữ, tu sửa tính
tình, khiến tâm địa bình ổn,
gieo trồng căn lành rồi từ từ
chuyển hóa tâm thức. Hằng hà sa
số chư vị, bồ tát, thánh tăng,
thiền sư với trí tuệ dũng mãnh
thông qua Thiền Định cũng đã
chuyển hóa tâm thức nhanh chóng
và chứng quả vị mà không cần
tụng kinh niệm Phật.
Tuy nhiên dù là cư sĩ, tu sĩ,
thánh tăng, bồ tát, a la hán
muốn chứng đựơc quả vị nói trên
tức muốn giải thóat cũng phải
thực hành Bát Chánh Đạo, Thập
Thiện và Lục Hòa. Bát Chánh Đạo
(Eightfold Path) gồm có: Right
View (Chánh Kiến), Right Thought
(Chánh Tư Duy), Right Speech
(Chánh Ngữ), Right Action (Chánh
Nghiệp), Right Livehood (Chánh
Mệnh), Right Effort (Chánh Tinh
Tấn), Right Mindfullness (Chánh
Niệm) và Right Contemplation
(Chánh Định). Rồi Thập Thiện thì
gồm có: Không Sát Sinh, Không
Trộm Cắp, Không Nói Dối, Không
Nói Lời Thêu Dệt, Không Nói Lời
Hai Chiều (đâm thọc, lúc rày lúc
khác), Không Nói Lời Hung Ác,
Không Tham Muốn, Không Nóng Giận
và Không Si Mê. Còn Lục Hòa thì
gồm có: Thân Hòa Đồng Trú, Khẩu
Hòa Vô Tranh, Ý Hòa Đồng Duyệt,
Giới Hòa Đồng Tu, Kiến Hòa Đồng
Giải và Lợi Hòa Đồng Quân. Thưa
bạn trong cuộc sống rất phiền
phức và căng thẳng ngày hôm nay,
chỉ cần chúng ta ứng dụng ba chỉ
dẫn Chánh Kiến, Chánh Ngữ và
Kiến Hòa Đồng Giải không thôi -
thì xã hội sẽ bớt đi rất nhiều
những lời lăng nhục, chửi bới,
bóp méo, chụp mũ đang diễn ra
hằng ngày và thế giới sẽ trở
thành một diễn đàn hòa bình để
cùng nhau thảo luận trong tương
kính những vấn đề bức thiết của
con người. Nếu bạn có giải pháp
nào tốt lành hơn, xin bạn cứ nói
ra.
8) Bạn không thấy cuộc đời này
là nhàm chán, vô vị. Chắc chắn
bạn yêu mến cuộc sống, nhưng
cũng không sợ Chết:
Thưa bạn: Buồn chán
(boring/depressed) là một trong
những căn bệnh tệ hại của kiếp
người. Không phải chỉ những
người nghèo khổ mới buồn chán mà
cả hàng quí tộc, vương tôn công
tử, vua quan, trí thức, văn nghệ
sĩ, tỉ phú cũng buồn chán. Kể cả
lứa tuổi hoa niên cũng buồn chán
và đưa tới việc tự sát. Bản nhạc
Bonjour Tristesse (Buồn Ơi Chào
Mi) chứng tỏ điều này.
Thật lạ lùng khi thấy tài tử
ci-nê, ca sĩ nhạc Pop nổi danh
khắp hòan vũ, hình ảnh được hằng
triệu người mua, thêu trên áo và
tôn thờ như thần tượng, những
celebrities này sống sung sướng
trong những dinh thự tráng lệ,
kẻ hầu người hạ, người tình (boy
friend/girl friend) không thiếu,
thế mà họ cũng buồn chán. Cái
chết của cô đào Marilyn Monroe
và ca sĩ Michael Jackson mới đây
cho thấy những vị này đã chết là
vì buồn chán, vì thấy cuộc đời
vô vị.
Nhưng cũng thật lạ lùng là những
vị sư, ni cô, thiền sư, đời sống
đạm bạc, ẩn dật trong những ngôi
chùa, tu viện thì họ chẳng bao
giờ phải uống thuốc ngủ, hoặc tự
tử vì buồn chán cả. Tạo sao thế?
Bởi vì những vị này, qua lời
giáo huấn của Đức Phật và do
chứng ngộ bản thân, họ đã thấy
tiện nghi, vật chất, của cải
không phải là cứu cánh của hạnh
phúc. Hơn thế nữa họ biết cách
sống : Sống Trong Tỉnh Thức.
Sống trong tỉnh thức là sống mà
biết quý trọng sự sống, biết
mình đang sống. Xin bạn hãy thử
mở hết các giác quan ra, hãy
lắng đọng tâm tư, hãy để cho
lòng mình trùng xuống, thật nhẹ
nhàng, thật êm dịu, bạn sẽ thấy:
-Tiếng gió vi vu là lúc ta chẳng
phiền chẳng não.
-Trời rộng bao la là trí tuệ ta
siêu việt.
-Đất dày là nghị lực và ý chí
của ta chẳng thể hao mòn.
-Tiếng suối reo là tiếng lòng ta
đó.
-Đại dương xanh thẳm là tấm lòng
ta trải rộng với lòng quảng đại
nhân từ.
-Đám mây lững lờ bay là những
giấc mộng trong đời của ta chợt
thành, chợt biến không ngừng.
-Chú thỏ non ngơ ngác chạy tung
tăng trên thảm cỏ là những ngày
thơ ấu của ta.
-Cánh chim bay lượn trên vòm
trời xanh là khát vọng tự do của
ta đó.
-Bão tố là lúc lòng ta sân hận.
-Tiếng sóng vỗ bờ rì rào của
biển là lời ta nỉ non tâm sự với
đời.
-Đàn ngựa nhởn nhơ trên cánh
đồng là tinh thần ta bất khuất.
-Cả tiếng rống của loài sư tử
cũng là lòng kiêu hãnh của ta
ngang bằng trời đất. Ta sống ung
dung tự tại và không bao giờ
biết sợ sệt.
Bạn ơi, khi bước vào Đạo Phật,
khi thực hành thiền quán bạn sẽ
cảm nghiệm và tận hưởng được
những điều thi vị nói trên. Bởi
vì khi đó, bên cạnh cuộc sống
vật chất này bạn còn có tâm hồn
của thiền sư. Chính vì thế mà
các Meditation Center đã mọc lên
khắp nơi trên thế giới. Bạn hãy
thử thực hành như thế một thời
gian xem sao. Rồi 100 năm qua đi
rất nhanh, rồi bạn sẽ từ giã cõi
đời, từ giã cõi Diêm Phù Đề này.
Nhưng xin bạn đừng thắc mắc
nhiều. Bạn hãy theo lời chỉ dẫn
của Đức Đạt Lai Lạt Ma: Sống
Hạnh Phúc, Chết Bình An (The Joy
of Living and Dying in Peace).
Vì trí tuệ của bạn đã mở bung ra
khắp vũ trụ này, vì thần thức
của bạn đã tự do, vì tâm hồn của
bạn đã thể nhập vào thiên nhiên,
cho nên bạn muốn vào Cung Trời
nào, muốn đầu thai vào đâu, hoặc
muốn trở lại đây thêm một kiếp
nữa là tùy ý. Bạn khỏi phải bận
tâm về cái chết.
9) Bạn là người cao thượng trong
tinh thần biết giúp đỡ và an ủi
người khác:
Trong suốt thời gian 45 năm hành
đạo, Đức Phật không nói gì hơn
là giáo huấn đệ tử và chúng sinh
xây dựng Tâm Lành, Trí Tuệ Sáng
Suốt và thực hiện Hạnh Bố Thí
giúp đời. Ngài luôn luôn cất lời
ca ngợi tất cả mọi người - từ
phàm phu, kẻ nghèo khó, đến ông
trưởng giả, đến các bậc đế
vương, những vị ở khắp cõi Trời,
Thiên Long Bát Bộ đã có công
trong việc độ sinh.
Có những vị do lời Đức Phật kể
lại mà đã sống bất tử với thời
gian như ngài Quán Tự Tại Bồ
Tát, Địa Tạng Vương Bồ Tát và
Mục Kiền Liên Bồ Tát. Ngài Quán
Tự Tại đã phát lời nguyện giúp
chúng sinh vượt qua nỗi sợ hãi
(Vô Úy). Nếu có chúng sinh nào
đang lâm vào vòng nguy biến,
binh đao, nước lửa, ngục hình,
tra tấn, khủng bố v.v..nếu thành
tâm niệm danh hiệu ngài, thì
ngài sẽ thị hiện qua hình ảnh
của Phật Bà Quan Âm mà cứu độ.
Còn ngài Địa Tạng Vương Bồ Tát
đã phát lời nguyện thật ghê gớm:
Địa Ngục Giai Không tức là là
nếu thế giới này mà còn một
người ở tù thì ngài không thành
Phật.
Vậy những ai đang mắc vòng lao
lý hãy thành tâm niệm “Nam Mô
Địa Tạng Vương Bồ Tát”, chắc
chắn sẽ ứng nghiệm. Còn ngài Mục
Kiền Liên Bồ Tát thì nhờ tâm chí
thành cứu giúp mẹ đang bị khổ sở
trong thế giới của loài quỷ đói
(Ngạ Quỷ) mà được thế gian xưng
tụng như biểu tượng của lòng
hiếu thảo. Nếu bạn vốn sẵn lòng
từ tâm, lòng hy sinh cứu đời,
hạnh nguyện san sẻ tình thương
với người khác, xin bạn thử bước
vào Đạo Phật. Chắc chắn bạn sẽ
được thỏa mãn.
Tạm Kết Luận:
Dĩ nhiên những gì tôi chia xẻ
với bạn ở đây còn rất thiếu sót,
thô sơ. Sau khi đã đọc xong tất
cả những gì nói ở trên, dù bạn
có thể đã đồng ý một phần nhưng
bạn có thể còn hỏi “Tôi theo Đạo
Phật, tôi theo Phật thì tôi có
cơm ăn áo mặc, có thể trúng số,
có thể thăng quan tiến chức,
nghèo có thể trở thành giàu
không?” Xin thưa: Bạn không phải
là một đứa trẻ đang khóc (ẩn dụ
cho khổ đau) cần phải cần cho
kẹo (dụ dỗ) mới nín (tức mới hết
khổ đau). Bạn đang đói, dù bạn
theo Phật, nhưng chắc chắn bát
cơm không hiện ra trước mắt bạn.
Nhưng vì theo Phật bạn sẽ làm
lành, gieo nhân lành như thế
chắc chắn bạn sẽ gặt hái được
Quả Lành tức là những điều tốt
đẹp trong tương lai - kiếp này
hay kiếp sau. Điều này đúng
chắng sai. Cuối cùng điều bạn
cần nhớ là Đạo Phật không phải
là đạo đổi chác, không phải là
đạo ban bố phép mầu, không phải
là đạo hứa hẹn. Sự giải thóat,
nguồn hạnh phúc do Đạo Phật –
thực ra do chính bạn đem lại -
có thể thực chứng ngay kiếp này,
ngay bây giờ (here now), không
phải đợi chết đi mới có. Nó là
đạo của Trí Tuệ, Từ Bi và Lòng
Dũng Cảm. Đó là ba trụ cột giúp
cho chúng ta thóat khỏi thân
phận nghiệt ngã, cay đắng của
kiếp người rồi vươn lên sống ung
dung tự tại, và có ý nghĩa. Nếu
bạn không tin vào Lòng Từ Bi,
Lòng Dũng Cảm mà mình vốn có,
không tin vào Trí Tuệ sáng suốt
của mình mà chỉ muốn cầu xin,
van vái thần linh để đạt hạnh
phúc trong cõi đời này, bạn có
thể đi tìm một tôn giáo khác.
Đào Văn Bình
(California Tháng 11, 2009)
===
Perry Nguyen sưu tầm
www.MiraBerry.ca
www.FloraExotica.ca
|