|
Hằng
năm, khi tiết trời sắp tiễn vào
thu, chúng ta chợt nhớ về công
ơn sinh thành dưỡng nuôi của cha
mẹ. Đường xưa ấp ủ lá thu rơi,
chiều nay ra đứng nhìn tiết trời,
lạnh lòng con nhớ mãi... Có cha
có mẹ, chúng ta như có tất cả
niềm vui hạnh phúc của một kiếp
người trọn vẹn. Tất cả chúng ta
ai ai cũng đều may mắn diễm phúc
có mẹ có cha.Ra đời từ đấng song
thân, chúng ta được chuyền qua
hơi ấm và sức sống từ cha và
được dưỡng nuôi những ngày đầu
tiên với dòng sữa ngọt ngào của
mẹ. Nếu cha cho ta đôi tay và lý
trí để đi vào cuộc sống, thì mẹ
cho ta con tim tràn đầy thương
yêu, đồng đều với cuộc đời.
Có cha, chúng ta thấy mình được
bao dung che chở, mạnh dạng vươn
vai đứng lên để khôn lớn và
trưởng thành trước mọi nghịch
cảnh của xã hội. Cha luôn bận
rộn chỉ mong mang lại manh áo
chén cơm như là hành đồng tiếp
cho ta sức sống từ niềm tin. Cha
có thể vượt suối trèo non, lên
rừng hay xuống biển để tìm ra
chân trời hy vọng cho ta khôn
lớn thành người hữu ích cho nhân
loại. Trước những ngày gian nan
vất vả, cha đã liều mình chiến
đấu quên mọi khó nhọc bản thân
để đánh đổi cho chúng ta nụ cười
trọn vẹn.
Có mẹ, chúng ta thấy ấm áp cuộc
đời.Chín tháng cưu mang ba năm
bồng ẩm, mẹ chăm sóc lo lắng cho
ta dù lúc ta khoẻ ta vui. Những
khi trái gió trở trời, mẹ buồn
lo hơn ai hết.Mẹ khóc thở trong
lòng khi ta bịnh ta đau. Vì ngày
mai tươi sáng của ta, mẹ sẵn
sàng chịu cảnh tan thương để
vượt qua tất cả. Buôn tảo bán
tần, đì ngược về xuôi.
Dù một sớm hai sương, dãi dầu
mưa nắng hay phải bôn bao khắp
nẻo đường đời, khi về mẹ vẫn
mang niềm vui cho ta tất cả.N ếu
còn mẹ thì chúng ta biết mình
còn được thương yêu chiều chuộng,
được sự chăm sóc ân ần lo lắng
quan tâm.Mẹ là bóng mát trên cao
luôn luôn che chở cho chúng ta
trong cuộc đời.
Dù có bão tố phong ba, mẹ cũng
là dòng suối êm đềm thường chảy
quanh ta róc rách chảy quanh ta
những lời dạy bảo hữu ích. Mẹ
luôn nhắc nhở cho chúng ta biết
rằng... suốt đời mẹ chỉ sống vì
ta, sẵn sàng chịu đựng và chấp
nhận mọi điều để ta an vui thanh
thản. Mẹ cho ta ngọt ngào trìu
mến, dìu dắt ta bước vào đời.
Khi ta vấp ngã, mẹ đau như nát
ruột. Rồi một chiều gió táp mưa
sa, bao vất vả lo toan đã làm
phai úa đi đời xuân của mẹ. Giờ
chỉ còn in đọng những nét nhăn
nheo trên trán. Mưa nắng cuộc
đời đã làm mái tóc pha sương.
Mai đây ta khôn lớn, dù ngược
xuôi về đâu dưới mái tranh xưa
ngày nào, mẹ vẫn ngồi bên hiên
dõi mắt trông chờ.
Dù tháng năm trôi dạt long đong
biết ta vấp ngã trên bước đường
sự nghiệp tương lai, từng đêm
cha vần bồn chồn lo lắng thở dài,
từng ngày mẹ vẫn nặng lòng
thương nhớ. Tình yêu thương và
sự hy sinh ấy thật là vô bờ
bến!Làm sao mà trả cho xiết công
ơn to lớn của cha mẹ.Dù có ca
ngợi suốt đời cũng không làm sao
nói cho hết lời. Dẫu ta có trăm
năm dùng tận hết sức mình để báo
ơn phụng dưỡng, công ơn sâu dày
đó vẫn chất cao như núi trời vời
vợi ngàn đời.
Vậy mà có lúc chúng ta lại vô
tâm quên lãng, bước chân cứ mãi
đi tìm cuộc vui, cứ bôn ba chạy
theo tiếng gọi của danh lời, bỏ
lại sau lưng hai đấng sinh thành
tội nghiệp. Đâu biết cha vẫn
trông, mẹ vẫn đợi, dù tháng năm
đi vội vã, dù những trăn trở
cuộc đời đã làm quằng nặng hai
vai. Đôi khi chúng ta thoáng
nghĩ về cha hay về mẹ v.v. rồi
vội vàng hối hả mong tìm lại
nhữngngày xưa êm đềm trong vòng
tay trìu mến của mẹ cha, mong
được nghe những lời ôn tồn dãy
bảo của cha, thèm được mơ màng
những trưa hè trong câu ca dao
ngọt ngào của mẹ.
Nhưng rồi chúng ta có khi đã
đánh mất và quên đi những hy
sinh cao đẹp của hai đấng sinh
thành mà cứ chạy mãi đi tìm
trong niềm ảo ảnh điên cuồng mờ
tối, như một hơi thở ra không
quay trở lại thì biết chất lịm
vào lúc nào? Đời còn mẹ còn cha
như rừng cây còn xanh lá, như
giòng sông trôi chảy mãi không
ngừng. Vì cha mẹ đã trải mình
như giọt nắng mùa xuân. Công cha
nghĩa mẹ như thời gian không cặp
bến. Mẹ thương con đã nói câu êm
đềm, vui lòng con trẻ, mà không
quản gì khi thức trắng đêm. Này
con ơi!Hãy nhớ lời cha, phải
sống cho nên người, đừng bao giờ
gian dối nghe con. Ôi!Những lời
dạy bảo của cha, giọng hát ca
dao của mẹ đang con vang vãng
bên tai ngày nào.
Giờ đây, cha mẹ chúng ta đã nằm
sâu dưới lòng đất lòng, yên giấc
ngàn thu về với cát bụi vô
thường. Hãy tỉnh và hãy tỉnh lại...
để cùng nhau quyết chí dũng mãnh
đem trí tuệ soi sáng đê lánh xa
những mê mờ đen tối. Noi gương
Đức Mục Kiền Liên, phá tan những
khuất mờ hư vọng trong cuộc đời
mà giữ lấy tấm lòng cao quý của
hai đấng song thân. Lấy Từ Bi Hỷ
Xã làm nền tảng rồi đem tâm hiếu
hạnh phụng dưỡng cha mẹ hiện
tiền hay đã qúa vãng v.v... Làm
như vậy, chúng ta có thể nói lên
những lời thành kính tự tận đáy
lòng mình, dù chỉ một lần thôi!!!
“Con thương mẹ lắm... con nhớ
cha cũng nhiều. ”Ôi!Những ái ngữ
tốt đẹp đầy ý nghĩa này sao
không nói lên trong lúc cha mẹ
đang cón sống bên ta. Đừng đợi
một ngày kia khi cha mẹ mất rồi
mới dật mình khóc lóc than van
kể lễ cúng dường. Những điều ấy
chỉ làm vương vấn đè nặng thêm
bước chân giải thoát của cha mẹ
mà thôi. Cha mẹ hiện tiền như
Phật tại thế. Những giòng sông
trôi đi đã có tự bao giờ. Con
hốt hoảng trước thời gian khắc
nghiệt chạy điên cuồng, bỏ qua
tuổi mẹ già nua.
Kính lạy Mẹ!Kính lạy Cha!
Ơn của người vốn cao như núi,
dào dạt mênh mông như biển thái
bình. Con đã hát nhắc nhở làm
thơ tặng cho người tha nhân, vậy
mà chưa bao giờ con viết một vần
thơ để dâng lên Cha, hay về Mẹ!
Ơn của cha mẹ con chưa một ngày
quạt nồng ấp lạnh nghĩa sinh
thành muôn kiếp con nguyện đáp
đền. Hôm nay chúng con về đây
xin qùy xuống chắp tay cúi đầu
lạy cha mẹ cả đời. Cha Mẹ luôn
bao dung tha thứ và độ lượng.
Chúng con vẫn nghe ray rứt xót
xa mãi trong đời.
Người ơi!Nếu ai ai trong chúng
ta đang còn mẹ hay còn cha, xin
hãy sung sướng nói hay hát lên
lòng Mẹ... công Cha, để tự hào
rằng mình là người đang có diễm
phúc nhất trong đời.N ày bạn ơi!
Nếu chúng mình bất hạnh đã mất
cha hay mất mẹ, thì hãy chia sớt
nỗi đau cho nhau bằng một đóa
hoa trinh trắng. Và nguyện hướng
về người bằng tất cả những gì
tốt đẹp nhất.
NAM MÔ ĐẠI HIẾU MỤC KIỀN LIÊN BỒ
TÁT
Nguyên Hạnh- Nguyễn Tấn Giai
|