|
Vô
thường (Anitya), tiếng Phạn là
A-Nhi-Dat. Tất cả các Pháp thế
gian, sinh diệt trôi chảy, một
sát-na không ngừng nghỉ, gọi là
Vô Thường. Vô Thường có hai
nghĩa : 1)- Sát-Na vô thường,
chi sự biến hoá từng sát-na có
sinh, trụ, dị diệt. 2)- Tương
tục vô thường, chỉ trong một kỳ
có 4 tướng sinh, trụ, di, diệt
nối tiếp nhau.
Đức Phật cũng đã chỉ rõ và định
nghĩa hai chữ Vô Thường là : “
Tất cả những gì trong thế gian
đã là biến đổi hư hoại- đều là
vô thường”. Vậy vô thường nghĩa
là không thường, không mãi mãi ở
yên trong một trạng thái nhất
định ; luôn luôn thay hình đổi
dạng ; đi từ trạng thái hình
thành đến biến đi rồi tan
rã....Đạo Phật gọi những giai
đọan thay đổi của một vật là :
Thành, Trụ, Hoại, Không (hay
sanh, tru,ï di, diệt.) Như một
làn sóng khi mới nhô lên gọi là
thành (hay sanh), khi nhô lên
cao nhất thì gọi là trụ ; khi hạ
dần xuống thì gọi là hoại (hay
dị), khi tan rã thì gọi là không
(hay diệt). Tất cả sự vật trong
vũ trụ, từ nhỏ như hạt bụi, đến
lớn như trăng, sao, đều phải
tuân theo 4 giai đoạn đó cả nên
gọi là Vô Thường.
Bây giờ quí vị hãy cùng tôi quán
chiếu lại chính mình xem cái
thân, tâm và cái hoàn cảnh chúng
ta đang sống, tự soi sáng lại
mình và tìm hiểu thi sẽ rõ :
“Thân tôi mạnh khoẻ luôn, trẻ
đẹp mãi cuộc đời giống như một
bức tranh tuyệt đẹp...” Đấy là
quan niệm nông nổi của một số
thanh, thiếu niên nam nữ, quá
yêu chuộng thân thể, họ sống một
cách vô tư, cứ tưởng thân mình
trẻ mãi không già. Không ngờ
rằng nó già, nó chết, từng giây
từng phút. Hãy đọc câu thơ său
đây của người xưa để lại :“Quân
bất kiến, cao đường minh cảnh bi
bạch phát !
Triều như thanh ti, mộ như tuyết
?” Tạm dịch :
Anh không thấy cha già soi gương
buồn tóc bạc !
Sớm còn như tơ xanh, tối đã
trăùng như tuyết ?”..
Vạn vật trên không gian này đều
là tướng di động biến thiên,
không một vật nào tạm yên và
đứng nguyên một trạng thái. Sự
di động biến thiên ấy gọi là vô
thường. Vô Thường là một lẽ bao
trùm trên vạn vật. Đã có vô
thường phải có biến hoại (khổ),
đã biến hoại phải bị diệt mất
(không). Ba trạng thái này luôn
luôn liên hệ mật thiết với nhău.
Đã thừa nhận vô thường là thừa
nhận KHỔ, thừa nhận khổ phải
chấp nhận KHÔNG. Vạn vật cứ như
thế mà diễn tiến liên miên bất
tận.
Đời là vô thường ! Vạn vật vô
thường, chúng sanh vô thường,
con người thân, xác cũng vô
thường,. Chúng ta mỗi người đều
là vô thường, nếu chỉ gặp một
tích tác nghịch cảnh nào đó thì
hồn lia khỏi xác. Thế mà hầu hết
mọi người đều sống trong trạng
thái đua chen về danh vọng, sắc
dục, tiền tài, chảng qua vì mồi
con người sinh ra sống chung
trong một xã hội vô cùng phức
tạp và hỗn loại, ganh đua cũng
chỉ vì cái tâm Tham, Sân, Si,
Mạn nghi, Ác kiến.
Nếu kể chi ly có đến 84.000 thứ
trần lao phiền não. Các thứ đó
gọi chung là Tập Đế. Do si mê
không biết chân tâm như thật nên
khởi tham ái thân tâm. Bởi tham
ái thân tâm nên tham cầu mọi sự
khoái lạc, gặp sự chống đối liền
khởi tức giận. Do ái ngã nên
khinh khi lấn lướt người. Bởi si
mê nên nghi ngờ lẽ thực mà khởi
kiến chấp tà ác. Tụ hợp những
nguyên nhân mê lầm tạm bợ làm
ngã, quả thực là nhân của khổ.
Nên gọi là Tập Đế hay Khổ Tập.
Muốn cho quả khổ tan hoại, ta
chỉ cần đập thảng nơi tập nhơn.
Tập nhơn đã tiêu diệt gọi là
Diệt đế hay Khô diệt. Bởi Tập
nhơn là nguồn si mê, biến hoại,
nên khi diệt sạch chúng thì, trí
tuệ phát sinh, nhân sinh diệt
cũng phải chấm dứt. Thế là chứng
tứ quả Thành Văn được tịch diệt
Niết Bàn.
Vô thường là một định luật chi
phối tất cả sự vật, từ thân, tâm
cho đến mọi hoàn cảnh. Hiểu lý
vô thường chúng ta đã có một
phương thuốc thần diệu để trừ
bệnh tham ái, mê mờ. Chúng ta đã
đău khổ vì mầu sắc tốt xấu, vì
tiếng khen chê, vị mùi vị ngọt
bùi, cay đắng, vì vật thích thân
vừa ý, Nay chúng ta uống thuốc
“giáo lý vô thường”, để trừ bệnh
tham ái và tiến tới sự an tịnh
của tâm hồn.
Biết được vô thường, con người
dễ giữ được bình tĩnh đổi thay
bất ngờ. và có thể lạnh lùng
trước cảnh ân ái chia ly. Biết
vô thường, con người giám hy
sinh tài sản, sanh mạng để làm
việc nghĩa. Biết vô thường con
người mới chán ngán với những
thú vui tạm bợ, giả trá và sáng
suốt đi tìm những cái vui chân
thật, cái tánh chân thường vẫn
có, nhưng nó nằm bên trong những
giả dối tạm bợ, vô thường của
cõi đời này, nên chúng ta không
thể thấy được. Khi chúng ta đã
cương quyết gạt bỏ cái vỏ giả
tạo ấy. Thì tất nhiên cái giá
trị chân thật, cái hạnh phúc
chân chính, cái Phật tánh sáng
suốt, chắc thật muôn đời sẽ hiện
ra./.
TVHS |