Nằm mê hoang dã
Tôi hùa phận mình vào cõi xa
Hốc sợi tình lên phiến đá
Cho tàn thu rêu xanh
Nghe nao nao đời con gái
Vùi chớm giấc hoa bên thánh giá
Chuyến xe chiều ôi phiền muộn
Chở ngả đau chín tầng mây.
Bóng ác ngửa ngửa nghiêng nghiêng
Heo may gió
Heo may cát và hoa...
Thằng bạn tôi trần trụi rẻo buồn
Và nung nấu từng sợi heo may
Dường như mối tình ấy
Bao nhiêu cho đủ sương đủ khói
Mà bạn tôi mỗi khi chỉ thiên vào ký ức
Ký ức tuôn ra máu mủ xô bờ.
Tôi đánh thức im lặng
Sợi dây bấn bíu trên đường chỉ tay
Có lẽ bạn tôi níu sợi tình chưa dài hơn tay ba bốn bảy gì đó
Nên sóng gió cuồn cuộn ú a ú ớ
Nhưng sớm mai
Ai biết được khói thơm phần mộ
Hồn con gái độc thoại trong tâm tưởng bạn tôi
Giọt nắng lại trong trẻo và nguyên vẹn bao ngày
Ai biết được.