|
Biển Chiều Và Em
Cỏ Ngọc
Biển chiều sóng vỗ mênh mông
Mình em thả tóc ngồi hong nỗi niềm
Ai đem nỗi nhớ rất riêng
Xoáy trong ánh mắt, sầu nghiêng vào lòng
?
Buồn ngây một áng mây hồng
Đỏ lên vết nhức long đong đợi chờ
Bàn tay khuấy những niềm mơ
Tủi cho ước muốn đơn sơ bên người !
Chiều tàn, gió cuốn ngày rơi
Không gian òa vỡ bên đời tương tư
Nhặt vỏ ốc chút ngôn từ
Áp tai nghe ngóng... À như anh cười ! |