|
Ồ
lạ nhỉ từ lúc nao tôi lại
Đợi
chờ mail như chờ đợi người
tình
Chưa
đến nơi đã tưởng tượng bóng
hình
Em
sung sướng sà lòng em thỏ
thẻ
Ồ
lạ nhỉ từ lúc nào tôi lại
Mê
đọc thơ như mê dáng người
tình
Trong
mắt tôi chỉ có một bóng hình
Là
em đó ôi thướt tha kiều
diễm
Ồ
có phải đây là thời giao điểm
Của
mỗi người ai cũng phải
trải qua
Hay
là tôi đã yêu bbóng ngọc ngà
Của
thiếu nữ chưa một lần gặp
mặt.
Tôi
mượn gió, mượn mây, trăng
vằng vặc
Mượn
hương hoa, Mượn cả những vì
sao
Để
hồn tôi được chấp cánh bay
cao
Về
bên ấy xây lâu đài tình aí
Tôi
tự biết tôi là người khờ
dại
Mơ
xa xôi và suy nghĩ viễn vông
Như
dang tay muốn ôm trọn hư không
Biết
khó được vẫn làm cho thỏa
chí
Này
gió hỡi hãy mang lời ta đến
Bằng
kiệu mây
soi sáng bởi ánh trăng
Hoa
ngát hương tô điểm với sao
băng
Ru
nàng ngủ trọn đêm dài hoa mô.ng.
Rồi
ta sẽ xây lâu đài thơ mộng
Sưởi
bằng tình nồng ấm của tim
ta
Giường
là mây, sao những chuổi ngọc
ngà
Trăng
soi sáng, lụa là hoa Đàm bát
Ao
nàng tắm nước bát phần công
đức
Bước
nàng đi sen tím đỡ dưới chân
Khi
nàng ca thiên nhạc trỗi khắp
trần
Lúc
nàng đói bát cơm từ Hương tích
Nàng
muốn dạo tùy tâm nàng ưa thích
Khắp
mười phương chẳng quá một
sát na
NHưng
cẩn trọng khi bước đến Ta
bà
Bị
quyến rũ bởi yêu ma tình ái
Ta
cũng vậy bởi một lần khờ
dại
Bị
yêu ma tình ái hớp hồn rồi
Nên
ta phải mãi chìm đắm nỗi trôi
Ngồi
đây viết vài vần thơ tội
lỗi |