Chiều 30 xuống phố
Ôm nỗi buồn tha hương
Mây trôi trời viễn xứ
Chân bước lạc bên đường
Chiều 30 nhớ quá
Bóng mẹ ngồi bên hiên
Chờ con về tựa cửa
Mắt rưng rưng muộn phiền
Chiều ba mươi ngóng ðợi
Chim én gọi mùa xuân
Cành mai chưa nở nụ
Xuân õi sao ngại ngần
Chiều ba m ươi nước mắt
Mẹ õi chờ con về
Chiều ba mươi quặn thắt
Một nỗi buồn xa quê
Miên Thụy
=========
lễ chùa năm nay anh lại đến
cũng như xưa anh nở nụ cười
hỏi thăm em nay có như người
trong hạnh phúc tô đời màu nắng
em ung dung môi cười hoa nở
bảo rằng đời chẳng bỏ rơi em
bảo rằng đời như ánh sao đêm
mãi trong sáng nào pha hương úa
anh lại hỏi còn gì lời hứa
của năm xưa hai đứa trao nhau
dưới ánh trăng đêm chẳng có sao
trao hương lửa trăm năm ngắn bó
em hửng hờ bảo rằng trời gío
thổi hương nồng xa bỏ trong em
chỉ còn chăng ngàn nổi u phiền
tình ngang trái ai vai ai mượn
và thế ấy mắt anh rủ rượi
che âu sầu anh ngượn nụ cười
trao lời chúc đầu năm xuân mới
đến với em trăm vạn tình thương
em gật đầu cười tươi chúc lại
anh mãi mãi tươi trẻ giàu sang
anh mãi mãi trong hạnh phúc vàng
không đau nhói tình mang cay đắng
thế là hết đôi đầu hai nhánh
bước quay đi lưng đối với lưng
bỏ qua lề bao nỗi buâng khuâng
không dám nói bởi giờ qúa muộn
MưaSa
02/01/06