|
Tôi
đã đi giáp vòng thiên địa
Gặp lại tôi cuối chặng phong trần
Quả đất tròn quay riết cũng mòn
Tôi cũng thế đã mòn quá nửa.
Tôi khuân mãi một đời đá nặng
Người đã ê ẩm vó trăm năm
Dù có phải làm thân ngựa chạy
Cũng chỉ là chạy hoảng loanh quanh
Bởi dư dùng nên xin biết bớt
Dăm nụ cười vướng chút bâng khuâng
Chỉ dùm tôi lối mòn độc đạo
Dẫn tôi về liêu vắng tị trần.
Tôi kết bạn vong niên cùng núi
Thở cùng cây một điệu u hoài
Lòng đã tịnh mà sao chẳng biết
Ngày đã tàn mà đâu có hay.
Và tôi sẽ tập như muông chim
Hót năm ba tiếng rồi lặng thinh
Xếp cánh và xếp đời hiu quạnh
Chờ đợi điều chi rất lạ thường.
Và mây kia có từ thiên cổ
Tan tác mười phương chẳng chịu về
Và gió già nua phiêu bạt mãi
Xóa mờ hết thảy dấu tích qua.
CHINH YÊN
|