|

Dong duổi qua miền
không tên
(TRÍCH CHÙM THƠ CỦA LÊ HƯNG TIẾN)
Đi tìm mắt lá che xanh những ngày bỏ chợ dong duỗi
Bon chen ta nào tìm tro tìm khói
làm lành khuôn mặt kỷ niệm
Một tí gan ruột phơi trần mùa dã ngoại
Phía trước sau thủng một lỗ cơ thể chọc trời.
Nắng lên tím vựa cánh đồng hoai hoải gió
Không kể chiều làm tiếng chuông sủi bọt nước
rồi bốc không gian đỏ ngói lặng thinh
Chỉ khi trái tim đun sôi chín độ nhạy cảm
Ta gõ vào tên tuổi từng ấy bao dung
Mặc thời gian kiệt quệ ý thức.
Ôi! Những ước vọng sau mỗi giấc ngủ bại vại phiêu linh
Ta đem trái sầu giấu lòng riêng ai
Trụ lại bàn chân đốt đèn kiêu hãnh
Ta gõ vào tuyệt vọng bằng nỗi cháy khát chong chênh.
Kể lại con số một sáu, một bảy, một tám
rồi một chín
Không thể thời qua cái tuổi đòng đưa như thổi
Ta đòi gánh nắng, gánh mưa bỏ tên chợ dong duỗi
Thoai thoải con số hai không, hai một, hai hai
rồi hai ba
Thoai thoải con số hai bốn, hai năm, hai sáu
rồi hai bảy
Ta đành đong đếm từng ngón hồng rong ruổi đa mang.
LÊ HƯNG TIẾN
|
|
|