Giấc mơ
(Trang Saigon)
Con đường này
dẫn đến trái tim anh
Vì ngược chiều nên thôi đành đứng lại
Em ở giữa bùng binh, xe nối mãi
Chọn cho mình dãy phố rợp cây xanh
Con đường ấy sao trống trãi, vắng tanh
Không gánh hàng rong, không người hành
khất
Không bon chen và cũng không cướp giật
Không linh hồn, không sự sống, không...anh
Ngồi giữa đêm, bên vệ đường...lá đổ
Em mơ tìm ra ông thợ đóng giày
Ðặt cho mình một đôi hia bằng gỗ
Quay ngược chiều, dẫm nát những chông gai.
Ðể tìm lại con đường nơi ngã rẽ
Dù gập ghềnh, lầy lội với bão giông
Em vẫn bước bằng đôi hia, rất khẽ
Cuối đường xa trời đã ngập nắng hồng
Không ghép những giấc mơ thành quá khứ
Nhỡ thời gian bụi phủ mất thì sao?
Em nhặt nhạnh, ép vào trang sách cũ
Dẫu hình hài ký ức chẳng là bao.
==
Em
(Trang Saigon)
Mưa rơi trong lòng phố
Mưa rơi trên mái nhà
Mưa len vào khe cửa
Ngập ướt chân ngườI qua
Nắng đi trên tàng lá
Chiếu vàng rực cách đồng
Nắng tìm về ngõ cũ
Ấm lòng anh mùa đông
Gió ào trên con dốc
Cười cợt mấy chú diều
Thổi rối tung làn tóc
Làm khóm trúc liêu xiêu
Em đi từ ký ức
Gom gió vào với mưa
Nhặt thêm đôi chút nắng
Dệt bài thơ của mùa
Em bước vào hiện tại
Cùng sấm sét, bão giông
Rồi em đi, để lại
Chẳng gì ngoài… hư không
03/2001 |