|
Gửi lại anh
(THIÊN BÌNH NGA VENUS)
Vốn dĩ em từ lâu biết rằng
Đến một ngày mình sẽ ra đi
Nhưng khi phút giây ấy gần kề
Em lại không thể, ngừng thôi yếu đuối
Dù cuộc đời đã bao lần như vậy
Gặp gỡ rồi ta lại chia ly
Bịn rịn vẫn bận lòng nơi sâu thẳm
Để em ước hoài điều ước mong manh
Tìm được anh nơi bình yên em đỗ
Nhưng anh ơi cũng chỉ là ảo ảnh
Ngoài những gì ta đã có bên nhau
Những khoảnh khắc vui buồn xen lẫn
Những giận hờn vờ vĩnh ghen tuông.
Bỏ lại đó chân tình và thành thật
Ngày mai em đi và em sẽ đi
Cũng chẳng thể ngoái đầu quay trở lại
Để nhìn anh tiễn bước trong mưa
Có lẽ cũng không khi nào còn dịp
Anh tìm thấy lại em, nơi con đường ta đã
cùng qua
Đừng buồn và giận hờn nhau anh nhé
Bởi bóng em xa mãi xa nơi ấy
Nhưng dư âm những gì em để lại
Sẽ mang em kề cạnh bên anh
Đừng yếu đuối nhé anh, anh nhé
Vì anh chưa hề đánh mất em đâu
Chưa bao giờ đánh mất em thật sự.
Sẽ không thật lòng, em thanh thản
Nếu những gì mang nặng trong tim
Không nơi cất, và chẳng thể giữ gìn
Em ra đi gửi lại anh tất cả
Để anh giữ giùm em những gì trái tim bỏ
lại
Để góc nào đó trong thế giới này
Em tìm thấy trái tim mình vẫn đập
Và đang sống, được sống với những gì em
đã trải quạ
Gửi lại anh
Giữ giùm em
Chút men nồng
Cả lạnh lùng
Của kiếp người
Đầy nắng ấm
Lẫn mưa rơi
Để lòng em
Thanh thản bước
Và tiếp tục
Chặng đường mới
Nơi không anh
Mà lại có anh.
Thơ: THIÊN BÌNH NGA VENUS - Giới thiệu
Tùng Thái
===
Đứng chờ em
(Xuân Diệu)
Trong buổi chiều hôm bóng nhá nhem
Anh ra trước cổng đứng chờ em
Nhận từng vóc dáng từ xa tới
Lọc lấy một hình anh thuộc quen.
Anh thấy ai ai cũng vội vàng
Như chim hôm thoi thót về rừng
Người đi xe đạp đăm chiêu lắm
Nghĩ bếp nhà đang lửa bập bùng.
Anh cũng chăm xong cái bếp nhà
Tâm thành cơm nước dọn bưng ra
Một tuần mong đến hôm nay tiếp
Vào bát cho em vị đậm đà
Nhưng bóng hoàng hôn đặc lại rồi
Hình em anh thuộc thế mà - ôi!
Mấy phen suýt nữa reo "Em đến"
Lại ủi an lòng: "Hãy đợi thôi!"
Anh đứng như trồng, chẳng chịu đi
Nhớ nhung vun được đức kiên trì
Anh nhìn nét mặt người qua vội
Thông cảm muôn đời những biệt lị
Nếu thức ăn kia gắp một mình,
Tủi lòng, anh vẫn vững lòng tin.
Thương em vất vả, anh quên hết
Nỗi khổ mong chờ cháy dạ anh
|