|
[1/2012]
CÚI HÔN TÓC MẸ CHIỀU XUÂN
Tờ lịch vô tình đâu phải chỉ riêng ta
Tháng mười hai thổi rơi ngày mỏng dính
Gió thầm thì rủ sông bao ước mơ dự định
Ngoảnh lại người đi bỏ dỡ đò chiều
Ước hóa thành cánh vạc phiêu diêu
Lúc thèm quê có thể bay về đây đó
Chiều hăm ba nắng buồn cong ngõ
Khói bếp nhà ai vẫy ông Táo về trời
Cuối năm nhớ nhà… ông Táo về quê
Ta năm này nợ nần năm nữa…
Chiều phương xa gió bấc trườn qua cửa
Ngó nơi nào cũng phảng phất quê hương
Biết bây giờ quê mẹ ta thương
Con bấc cũ cựa mình thổi rạ rơm quẩn quanh về
bên mẹ
Mẹ nhớ ta những ngày còn bé
Tết quê nghèo thương áo mới mẹ may
Lại một tờ lịch mỏng rơi tay
Chầm chậm nhé
ngày đi chầm chậm nhé
Sóng gió ơi! trả người trò dâu bể
Cho ta về… cúi đầu hôn tóc mẹ chiều xuân…
Nguyễn Thanh Hải
====
Tháng mười hai…
Tháng mười hai nắng phơi tình ra đất
Phù sa đồng bằng khoe áo mới tinh khôi
Cám ơn xuân ru trời đất bồi hồi
Cho em tôi xinh bờ môi mười tám…
Tháng mười hai hôn đôi bàn tay sạm
Cả năm trời mẹ tất tả ngược xuôi
Con về nắm rưng bàn tay tội nghiệp
Mùa xuân vui pha lẫn ngậm ngùi…
Tháng mười hai vẫn sớm chiều hai buổi
Chị ra sông giặt áo, ngóng con đò
Mùa xuân quen sao em nhìn thấy lạ?
Tóc xanh mềm giờ trắng cả lời ru…
Tháng mười hai – Tôi vẫn là tôi cũ
Nhặt vu vơ chiều sót lại bên thềm
Cần lắm nụ hồn nhiên ngày trước
Cho đồng bằng vui hết tiệc ngày xuân…
Nguyễn Thanh Hải
====
Xuân Tha Hương
(Hoàng Ái Nhi)
Ôi mùa xuân tha hương
Hoa tuyết trắng phố phường
Đâu mai vàng hé nhụy
Chạnh lòng người viễn phương !
Xuân về anh có vui
Hay là đang bùi ngùi
Thương về nới đất Mẹ
Bao cuộc đời chơi vơi
Bao mùa xuân xa nhà
Niềm đau hoài thiết tha
Nương theo đi viễn xứ
Từng mùa xuân trôi qua.
Xuân không vàng hoa thắm
Bướm không lả lơi bay
Chỉ một trời tuyết lạnh
Quay quắt kiếp đọa đày
Bao giờ Anh với em
Có năm tháng nhung mềm
Bên trời xuân quê Mẹ
Nghe gió chiều ru êm .
Hoàng Ái Nhi
|