|
Tưởng niệm hương
hồn Thục Vũ Vũ văn Sâm,
từ trần ngày 16-11-1976
trại Tù Sơn La, Hoàng liên Sơn, Việt Bắc
Chiều Nghệ Tĩnh, trời mây ảm đạm,
Nghe hung tin xúc cảm, bồi hồi.
Thương thay, Thục Vũ lìa đời,
Hồn linh thiêng có ngậm cười thiên thu?
Nhớ tình bạn giao du từ nhỏ,
Thương người về, lệ rỏ, lòng đau.
Sâm ơi, ngày ấy xa nhau,
Dậm dài xuôi ngược, con tầu chia xa.
Đường đôi ngả, Sơn La, Yên Bái,
Đâu có ngờ mãi mãi biệt ly.
Xót thay, sống gửi thác về,
Trăng soi lạnh đất, sương che kín trời.
Trong tâm thức rụng rời xúc động,
Đêm mê cuồng gió lộng chơi vơi.
Từ đây thôi nhé, Sâm ơi,
Là thôi mãi mãi xa người bạn xưa.
Người về cõi hư vô bằn bặt,
Tiếng búa đinh gõ nắp quan tài.
Nợ non sông trả hình hài,
Bụi trần rũ sạch, mây trời lãng du.
Thương nghệ sĩ, mưa thu lã chã,
Khóc chinh nhân, nắng hạ bùi ngùi.
Hòi chuông chiêu niệm buông lơi,
Trầm hương mờ ảo, ngút trời khói bay.
Xa tiền kiếp đọa đầy cay đắng,
Cát bụi bay lãng đãng về nguồn.
Hai hàng bạch lạp lệ tuôn,
Nửa khuya gió thoảng, anh hồn lung linh.
Ôi một kiếp phù sinh lận đận,
Chết tha hương, thân phận bọt bèo.
Chênh vênh giấc ngủ lưng đèo,
Một vùng huyệt lạnh, trăng treo đỉnh
trời.
Ta thương bạn nửa đời gục ngã,
Bao giấc mơ dang dở chưa thành.
Sâm ơi, sự nghiệp, công danh,
Tình yêu, hoài bão tan tành khói sương
Từ đây nhé âm dương biền biệt,
Nèo hương quan mờ mịt ngàn khơi.
Đèo Ban yên giấc đời đời,
Mồ hoang lạnh lẽo, ai người khói hương.
Hồn phảng phất cầu sương quán gió,
Phách vật vờ bãi cỏ bờ lau.
Nỗi niềm tưởng đến mai sau,
Chặng đường gian khổ cơn đau còn dài.
Ta ở lại thương người đi trước,
Thắp nén hương lòng,nước mắt rơi.
Sâm ơi,khóc bạn lìa đời,
Ròi đây nằm xuống, ai người khóc ta?
VŨ ĐỨC NGHIÊM
Trại Tù Nghệ Tĩnh 6, 11/79 |