|
KINH
TẠ ƠN
của
một người bội bạc.
Tạ
ơn Mẹ đã đẻ đau mang nặng
Suốt
đời con vẫn bên ướt mẹ nằm
Nước
mắt mẹ nay vẫn còn xuôi chảy
Con
vô ơn, tính những tháng cùng năm.
Tạ ơn
Cha đã cày sâu cuốc bẩm
Cho
tuổi thơ con được bát cơm đầy
Nuôi
con, Cha muốn điều nhân nghĩa
Mà
đời nay nhốn nháo biết sao đây.
Tạ ơn
Thầy đã cho con chữ viết
Lúc
vỡ lòng những tiếng đọc a,b
Giữa
chợ đời lố lăng con uốn bút
Trả
cho xong nợ rượu thịt bạn bè.
Tạ ơn
Em cho đời anh bóng mát
Với
tình yêu thường mộng mỵ thần tiên
Mà
lòng anh còn sân si bạc bẽo
Chỉ
cho em toàn những nỗi ưu phiền.
Tạ ơn
Mày, người bạn thời thơ ấu
Vẫn
theo nhau thuở bắt dế ngoài đồng
Tao
lớn lên thường mấy khi ngó lại
Có
gặp thời cũng làm lạ quay lưng.
Tạ ơn
Bạn, người một thời chiến hữu
Ta
bên nhau trong trận mạc mỗi ngày
Một
miếng lương khô, một bình nước suối
Tôi
bỏ đi lúc lửa cháy thành vây.
Tạ
ơn Anh, người bạn tù khốn khổ
Đã
cho tôi hơi ấm chiếc lưng gầy
Đêm
Hoàng Liên Sơn mùa đông buốt giá
Tôi
sợ lòng tôi nay đã đổi thay.
Tạ
ơn Chị, người thuyền nhân tủi nhục
Vùi
tấm thân xuống đáy biển oan khiên
Tôi
là kẻ chưa một lần say sóng
Vẫn
vô tâm không một thoáng ưu phiền.
Tạ
ơn Em đọa đày trong trại cấm
Chết
không lui vẫn tranh đấu kiên cường
Tôi
dửng dưng như con người ngoại cuộc
Toan
xênh xang chuyện y cẩm hồi hương.
Tạ
ơn Cháu đã lầm sinh chế độ
Đành
đem thân kiếm cách sống qua ngày
Tôi
như tên lái buôn vừa trúng mánh
Còn
biết gì nhân nghĩa một đêm say.
Xin
tạ ơn những người vì vận nước
Suốt
một đời đày đọa dưới cùm gông
Tôi
phàm phu như người quên đọc sách
Còn
biết gì hổ thẹn lúc soi gương.
Tạ
ơn Tổ Tiên đào kinh đắp lũy
Dựng
giang sơn có liệt nữ anh hùng
Tôi
thế hệ sau coi thường việc nước
Miễn
sao đời có áo mũ xênh xang.
Tạ
ơn Tiền Nhân, trống đồng Ngọc Lũ
Mái
đình làng bay bướm nét hoa văn
Tôi
như ngọn lá đầu cành xa gốc
Đâu
như chim còn nhớ đậu cành Nam.
Tôi
đấm ngực: tôi là người có tội
Nghĩ
phận mình đâu dám ngẫng nghìn ai
Đau
lòng những lúc trước đèn đối diện
Hổ
thẹn đêm về ngắm bóng trăng soi.
11/94
HUY PHƯƠNG
|