MƠ
ƯỚC
Không
ai đón những chiều về lạc lõng
Từng
cơn mưa như phủ lấp đời em
Trời
như thế nhưng em không lạnh lắm
Có
lạnh nào bằng giá lạnh trong tim ?
Em
mơ ước ngày kia mình chung lối
Đêm
buồn
về từng
bước
nhỏ anh đưa
Để
thân em không lấm ướt vì mưa
Con
phố vắng mình em không đơn lẻ.
Em
nguyện sẽ là tinh cầu soi sáng
Rọi
tình anh để đưa bước em sang
Ở
bên anh em mơ ước muôn vàn
Bờ
môi nóng trao anh làn hơi ấm.
Anh
đã đến cho lòng em vương vấn
Chuỗi
ngày buồn vô vọng khuất mờ xa
Những
ngày qua bao mộng ước kết hoa
Trong
tiềm thức anh giờ là tất cả.
Ha
Tam Khanh
|