| |
|
Mộng
Lệ An, Một Sáng Mưa Xuân
Cỏ Ngọc
Mộng Lệ An, lất phất hạt mưa
Phố đìu hiu, phố chưa tỉnh mộng
Hạt mưa len lỏi, rèm động
"Ô kìa ! Mưa xuân lồng lộng gió xuân !"
Qua song cửa, mưa chẳng ngại ngần
Từng sợi mềm bâng khuâng trên má
Mưa xuân đến, đất trời êm ả
Tình xuân về trên ngả yêu thương
Khách bộ hành lửng thửng dưới đường
Có biết chăng mưa vương làn tóc ?
Trong tay khách còn lưu tuổi ngọc
Xin rộn ràng ôm vóc dáng xuân
Hãy mưa mãi, mưa những bâng khuâng
Giữ tình xuân lâng lâng trong mắt
Dẫu một mai trên đường đời đối mặt
Mãn nguyện cười đã ôm chặt tình xuân
Như mưa xuân chẳng vướng chút phân vân
Đến bên em cho hạnh phúc chợt gần
Có ít điều chẳng thường về gõ cửa
Chớ ngại ngần để vụt mất mưa xuân !
Kìa, anh !
Mưa vẫn bay qua khung cửa mùa xuân...
|
|
|