|
nét mực
(Luân Hoán)
không đề tặng ai
LH
ngày xưa rọc lá chuối
nắn nót ngồi tập đồ
vót đũa tre làm bút
hoa bướm vẽ tha hồ
dần dần từ thuở nọ
nét chữ như phượng bay
người người đều khen ngợi
bàn tay giàu hoa tay
riêng em bắt viết mãi
những hàng chữ đề bài
mực xanh rồi mực tím
mực nào cho đừng phai ?
làm sao cho em biết
màu mực từ trái tim
mà tôi đã trót viết
thầm vào đời của em
đệ thất rồi đệ ngũ
đệ lục rồi đệ tam
em lớn theo mỗi lớp
tôi ngày một bi quan
yêu em yêu trang giấy
yêu em yêu cổng trường
bàn tay vẫn cầm bút
lòng vẫn đầy nhớ thương
em về một chỗ lạ
tôi về mấy nẻo sông
mỗi lần ngồi nắn nót
lòng chập chùng bâng khuâng
mực xanh rồi mực tím
mực nào rồi cũng phai
chỉ mực trong lồng ngực
còn thắm thiết đỏ hoài
em ơi em có biết
đời sống tôi quá dài ?
(Luân Hoán - đưa nhau về đến đâu Sông Thu
1989)
|