|
Nghĩ Đến, Em Lại Khóc
(Lưu Diệu Vân)
mỗi lần nghĩ đến anh
em lại khóc
một sư khởi đầu thiếu may mắn
lá thư nhập đề không năm, tháng
giá như tưởng tượng đi vắngkhỏi trí nhớ hao hao
một điềm báo trước chẳng lànhsự hiện diện của
anh
trong đời em
một ngày hạ váy ngắn sắp qua
mùa đông chưa buồn khoác áo lạnh
thời khắc buốtmặt trăng nuốt trọn bầu trời
mây tan thành từng vũng nước thánh
em thèm khát chảy tràn lòng bàn tay
trong hàng ngàn ly cà phê anh đã uống
hòa lẫn nhiều môi son má phấn
hương đậm ngất vị đắng ngây
ở paris lãng mạn, đà lạt miên man, sài gòn nồng nàn
springfield u ám, hay california đầy nắng hung gió hắc
chẳng có lần nào pha bằng nước mắt của em
mỗi lần nghĩ đến em lại khóc
không còn cách nào để biến thành
ly cà phê của anh
|
|
|
|
|
 |