Nào phải ai kia quá hững hờ
Chỉ vì hoa mỹ của tình thơ
Ai đành lấy hết đem đi giấu
Còn lại cho ai chỉ dại khờ
Ai biết nhớ ai , ai có chờ
Sương về cuối nẻo , nắng bơ vơ
Tuyết trên đỉnh nuí vừa rơi xuống
Một hạt tương tư óng sắc tơ
Ai sẽ vì ai , dệt áng thơ
Mong ngày qua vội , tối nằm mơ
Thấy màu kỷ niệm lung linh sáng
Như giải ngân hà , đẹp thật cơ.
Maithịkỷniệm
Hờ
Hững
Dòng Thơ
bài
họa
Ai
dệt dòng
thơ chảy
hững hờ
Tim
ai xao
xuyến dậy
hồn thơ
Cớ
sao đem
cả thơ
đi giấu
Cho
cõi lòng
ai bỗng
dại khờ
Từ
đó đêm
đêm mãi
đợi chờ
Nào
ai thấu
hiểu nỗi
bơ vơ
Bóng
dài nghiêng
đổ chiều
buông xuống
Để
lỗi cung
đàn lỗi
nhịp tơ
Thao
thức canh
trường nặng
túi thơ
Đem
thơ gom
lại tặng
người mơ
Tình
thơ vẫn
đẹp mùa
trăng sáng
Thắm
đỏ hơn
rằm tháng
tám cơ
nguyễn
thành tài