Nhớ quá chị
yêu mượn dòng thơ
Hỏi nơi xa ấy có thỏa mơ
Một niềm hạnh phúc tim êm
ấm
Hay cứ vào ra dạ thẫn
thờ
Bước xuống thuyền hoa đã
bao năm
Lẳng lặng phương trời
bặt tin thăm
Gia đình thấp thỏm luôn nôn
nóng
Lòng rối tơ vò dõi xa xăm
Thương chị của em lấy
chồng xa
Người ta giầu có gấm
lụa hoa
Họ hàng vọng tộc nhiều khe
khắt
Chắc khổ chị thôi vốn
thật thà
Ngày đi hẳn chị khóc trong
tâm
Đau thương ngang trái lệ âm
thầm
Cũng đành chôn kín tình hoa
mộng
Trả lại cho người mối tình
thâm
Chắc có được đâu lúc ngóng
trông
Đa đoan công việc dâu bên
chồng
Hết rồi tơ tưởng ngày xuân
thắm
Cúi đầu cam chịu chữ đục
trong
Bùì ngùì em nhớ chị
biết không ?
Mỗi chuyến đò đưa tràn
ngập lòng
Tưởng hoài dáng chị vui
bến đỗ
Quẩy gánh qùa ngon chốn
chợ đông
Đàn em nhắc mãi chị
bữa ăn
Khói thuốc miên man cha
trầm ngâm
Chim kêu khắc khoảì vọng
xa ngõ
Mẹ lại héo sầu giọt
lặng câm
Vẫn ở bến sông một người
chờ
Mong manh sương tỏa bóng chơ
vơ
Nhưng hoài biền biệt muôn
hư ảo
Thổn thức đong đưa dạ
vật vờ
Đường về chắc khó nên
ngại ngần
Rứt ray trăn trở lắm phân
vân
Để người ở lại hồn
xao xác
Tiếc nhớ đầy vơi dáng
hương xuân
Em hiểu chị ơi nỗi nhớ
nhà
Xóm làng quê cũ mịt mờ xa
Chập chùng giăng mắc hoàng
hôn xuống
Vời vợi khói chiều chín
thiết tha
Nói sao cũng ván đóng
thuyền rồi
Sang sông đưa tiễn kỷ
niệm trôi
Thẫn thờ ngưng bút tim chua
xót
Tưởng bóng chị buồn nhạt
chiều rơi ….
HỒNG THÚY
(Etobicoke) |