Nụ
Chờ
Em ngồi đuổi nắng đi rong
Bỗng cơn gió thoảng trên không lượn
về
Cuốn vào hồn nỗi si mê
Vào ra ngơ ngẩn mân mê nụ chờ
Ngoài hiên sỏi đá ơ thờ
Nỗi lòng của cát sao giờ quạnh hiu !
Lao xao sóng lá ban chiều
Mây trôi lơ lửng, người yêu đâu rồi ?
Búp non nẩy lộc đâm chồi
Tình xanh chớm nở đến hồi vấn vương
Hoa xinh tinh khiết là hương
Giọt sương còn đọng, nhớ thương còn
đầy
Tình này giữ mãi ngất ngây
Lá hoa mây gió vui say với đời
Nụ chờ vẫn thắm môi cười
Gió ơi ! Quyện chút hương người về đây...
Cỏ
Ngọc
thương
một đời hoa
hoa
ơi ! anh đã hiểu rồi
một thời hương sắc
vạn lời đón đưa
lỡ khi tàn buổi chợ
trưa
thì ai đưa đón
chào thưa lúc tàn
tim anh tê tái bàng hoàng
trách đời sao nỡ phũ
phàng với hoa
xinh tươi mơ rước
về nhà
đến khi héo úa vứt
ra giữa đường
thân em sao lắm đoạn
trường
duyên em sao mãi vấn vương
với đời
kiếp tằm khi héo
rồi tươi
cũng người năm ấy
lại vời em sang
lòng em luống những
ngỡ ngàng
không chung chẳng
thuỷ bên đàng hứa yêu
tuổi đời sắp ngả
về chiều
thân em chua xót hẩm
hiu một đời
đang xuân tươi thăm
tuyệt vời
thu tàn đông lại tơi
bời xác thân
nguyễn
thành tài