|
Quên
(Lưu
Diệu Vân)
Khi em ra đi ...
Em để lại thỏi son hồng nhạt trên
bàn trang điểm,
chắc em đã ghét màu phai tàn tựa
cuộc tình đôi ta.
Em quên mang theo chiếc áo choàng
anh mua tặng năm ngoái
mỏng quá! Không đủ che đời em, phải
thế không?
Em lại không nhớ mang theo những dĩa nhạc em yêu
thích,
hay vì những yêu quý xưa đã đổi
thay
Mấy cuốn truyện vui lẫn với sách
học trên kệ vẫn còn
nụ cười và hạnh phúc trong căn
phòng này không vừa ý em sao?
Trên giường còn vướng lại vài sợi
tóc,
chắc em không cần mang theo những
thứ em có thừa.
Em bỏ lại chai xà phòng gội đầu mùi
dâu đỏ,
hay em cố tình quên hương thơm ngọt
ngào anh mến chuộng?
Còn tấm ảnh ta chụp trước sân
trường đại học nơi em ở,
Em để dành kỷ niệm lại cho ai?
Khi em ra đi …
đã quên mang theo nhiều thứ
nhưng trái tim và linh hồn anh,
chúng nằm gọn trong vali em
|