|
Tà dương
Tà dương ánh rọi cuối chân trời
Tím hồng lửa nóng cọi tùng rơi
Tim sầu máu rỉ tóc mai rối
Tịch tình đàn khảy sầu rã rời
*******************************
Nhạn bay về đâu cánh đã mõi
Hồng hồng tím rạng sang thu trời
Lá vàng rơi theo chiều cuối lối
Lặng lờ bóng đứng tà dương soi
**********************************
Cõi tình ai dệt giờ ai rối
Cõi lòng ai mượn ai lại thôI
Cõi tim ai rẽ ai giữ lại
Cõi hồn nữa mãnh tà dương phôi
*************************************
Một thoáng buâng khuâng tà dương hồng
Một chút hương say tím rạng đông
Một đi một ở tà dương rũ
Một chết trong tôi tía cánh trời
******************************************
Em vẫn nghĩ đời là tranh vẽ
Tô muôn màu nhảy múa thờI gian
Khi bo’ng tía tà dương ửng đỏ
Ánh chiều tà bóng nhỏ buâng khuâng
******************************************
Chiều tím nhạn bay về muôn hướng
Chở giùm tâm sự Ai đã vương
Bóng chiều hồng tím tà dương rọi
Nhạn bay tâm sự Mãi hoài thương
*******************************************
Đàn chiều ai khãy buồn ảo não
Bóng lẻ đơn côi ngóng phương nào
Xa xôi vạn dặm quân tử Vắng
Tà dương mấy độ A’nh hồng soi
*******************************************
Là quân tử Kiếm mang ngựa cỡi
Nơi xa trường gió dữ nào kham
Trước giai nhân má đỏ Môi phan
Hồn rung rãy tim hoan của mỡ
Đón môi hồng má phấn tóc mai
Ôm thân gầy áo rủ Tơ phai
Quân Tử Ngã vòng tay hương phất.
Mưa Hạ
Cơn nắng hạ chết theo mây sám
Tiếng mưa rào tí tách bên tai
Như tiếng lòng ai thỏ thẻ ai
Tình đau nhói mắt cay lệ đổ
Ừ,
Phải chăng tình là cơn mưa rộ
Bay qua thềm làm lá hoa rơi
Trong bóng đen cánh nát tả tơi
Mưa rỉ hạt máu ai hoà đỏ
Phải,
Tình chết đắm trời cơn mưa hạ
Tiếng ai van xin hãy quên đi
Cơn nhức nhói tâm si biến loạn
Tháng năm dài bóng tối sẽ qua
Vâng,
Ai hiểu đấy bóng đen sẽ sáng
Ánh nắng vàng sẽ chiếu âm u
Nhưng hôm nay mây sám nào lu
Vùng trời sẩm tim ngù nhức nhói
Tình ơi tình biết đi tăm tối
Trả tôi về bóng sáng Hạ vương
Trả tôi về mây vướng xanh lương
Trời Hạ ấm bướm vương hoa thắm
MưaSa
May 26, 2005
KHÓC
BẠN
Ðành
trao lời
cuối
hởi Quỳnh
Nương
!
Nỡ
bỏ bạn
thơ lạc
cuối đường
!
Hai
đứa mới
quen, đầu
nhuốm
bạc,
Ðôi
mình chưa
ước tóc
pha sương,
Nàng
đã
ra đi
thôi xướng
họa
Tôi
còn
ở lại
chuốc
đau
thương,
Ðứt
đoạn ruột
tằm tuôn
suối lệ
Mỏi
mòn kẻ
đợi bến
sông tương
!
Nguyễn
Thành
Tài
|