Anh ạ , sáng nay nắng
thật vàng
nàng xuân không biết có theo sang
Em bên cửa sổ nhìn mây trắng...
nỗi nhớ cà phê đến nhẹ nhàng !
Như Tuyết
ờ nhỉ ! chiều nay
nắng trở vàng,
ngẩn ngơ ngồi đợi cánh thư sang.
lạnh lùng tuyết phủ vương theo gió ,
mơ bước em đi gót nhẹ nhàng.
Nguyễn Thành Tài
bóng chiều tà có buồn như bóng đêm ?
nếu như có tuyết rơi , rơi êm đềm
đêm chắc sẽ không buồn vì bóng tối
mà buồn vì nỗi nhớ , nhớ không tên !
Như Tuyết
nhờ tuyết rơi
trắng xóa sáng bóng đêm
tuy có lạnh giấc ngủ vẫn êm đềm
và ánh sáng lùi dần vào bóng tối
để tim ta vẫn nhớ, nhớ mãi tên
Nguyễn Thành Tài
nhớ bao nhiêu nhớ thì thôi nhớ
cho tiếc nuối theo nhau về... lãng quên
?
những sáng nỗi buồn ngoài cửa sổ
vẫn chờ nhớ đến gọi thầm tên !
Như Tuyết
nhớ mãi nhớ hoài
chưa hết nhớ
nhớ ngàn năm đợi nhớ không quên
nhớ khi buồn tễnh lòng luôn nhớ
nhớ cả một đời chỉ gọi tên
Nguyễn Thành Tài
|