|
Thân thương hai tiếng vợ mình
|
|
(Phạm Minh Giang)
Thân thương hai tiếng vợ mình
Trăm năm bao nghĩa, bao tình, ai ơi
Vợ là bạn đấy, bạn đời
Cùng nhau xây đắp cơ ngơi cửa nhà
Ngày ngày vợ là quản gia
Đi chơi đi hi vợ là tình nhân
Khi nào lỡ bước xa chân
Vợ như là mẹ ân cần sớm hôm
Khi nào ốm yếu gầy còm
Vợ là bác sĩ chăm nom hết lòng
Khi nào vất vả long đong
Vợ như bà chị lau dòng lệ em
Khi nào trong dạ đói mèn
Vợ là em gái dịu dàng cơm canh
Khi nào đeo xớ quấn manh
Vợ là ngườI thợ vá lành áo khăn
Trăm năm chiến đấu nhọc nhằn
Vợ là đồng đi cùng ăn cùng làm
Khi nào gây gỗ vợ can
Vợ là nhân tố trong ban giảng hòa
Mai sau trăng mật có già
Thì ai ơi
Vợ
Vẫn là
Trăng non
|
|
|
 |