|
Thơ
với đời
Thưa
rằng em cũng làm thơ
Kiếp tằm nên mãi nhả tơ ơi người
!
Thơ
không theo gió lên trời
Thơ không đem đốt để rồi thành
than
Thơ không héo úa, không tàn
Thơ còn là cả hành trang đời mình
Thơ
đi từ buổi bình minh
Thơ về chiều xuống bóng hình,
thời gian
Thơ bay lên cõi Niết Bàn
Thơ mênh mông biển, miên man lòng người
Lời
thơ lưu lại muôn đời
Lời thơ em viết gửi người thế nhân
Thưa anh trong cõi vô ngần
Thơ là thông điệp gửi vần yêu thương!
Ngọc Bích
Tình
với Thơ
Họa
Ngồi
buồn tập viết vần thơ ,
Đêm
đêm ước vọng xe tơ gởi
người.
Thơ
yêu bóng dáng giữa trời,
Thơ
vương suối tóc để rồi thở
than ,
Thơ
thương tiếc lúc hoa tàn !
Thơ
lưu luyến viết những trang sử mình
.
H
oàng
hôn cho đến bình minh ,
Thơ
luôn thêu bóng vẽ hình
thế gian .
Yêu
thơ xin chớ lạm bàn ,
Vì
yêu thơ đã miên man cùng người .
Thơ
ru, ru giấc mộng đời ,
Ru
lòng Bác Ái, ru người thế nhân
.
Tình
thơ dệt ý trắng ngần ,
Lời
thơ dào dạt chung vần nhớ thương
!
Nguyễn
Thành Tài
|