|
Thu Hoài Tưởng
cứ thu đến là lòng em sống lại
đếm lá vàng mới hiểu bao thu
anh đã qua cuộc tình năm tháng
em mãi còn níu kéo xót xa
ui chiếc lá em cuộc đời nhỏ
mảnh
mai tình phong vũ tả tơi
lệ
rưng rưng mắt tím bờ môi
tình
một kiếp nặng tình chết điến
Anh,
đã bao
thu không người vuốt tóc
bảo tóc dài là suối lá thu
bảo rằng anh mãi mãi yêu dù
tình của lá phai khi đông đến.
Và rồi,
anh lặn đi theo thu chiếc lá
bước thẩn thờ em ngã cơn mê
trong suối thu lặnh buốt ê chề
đông lặng lẻ đón chào mưa đá
MưaSa
Fall2010
|