HỌA
Chán
tách
trà
xanh,
chán rượu
hồng !
Xuân
về đất khách
tuyết
tràn
đông .
Lạnh lùng Tết
hử ? Bao lần
nữa ?
Ta
vẫn
chờ
Xuân
nát cả
lòng !
Nhớ
thuở
Xuân về,
nhớTết
xưa .
Xôn
xao
ngoài
ngõ đón
giao
thừa
,
Đì đùng pháo nổ
vang
làng
xóm
,
Năm cũ qua rồi cúng
tiễn đưa .
Khấn
vái đầu năm
phút
giao
thừa
,
Cầu xin
gia đạo
khá hơn
xưa ,
Cầu cho vừa đủ cơm
hai
bữa ,
Cầu lúa
xanh đồng
ngọt nước
mưa .
Viễn
xứ bon
chen
kiếp
sống
hờ
!
Nỗi
niềm
tâm
sự
gởi
vào
thơ
,
Cho
tràn
nhung
nhớ
khi
xa
cách
,
Đôi
mắt
lưng
tròng…
lệ
đã
chưa ?
Bình
đã
cạn
rồi
hoa
hết
tươi
,
Bóng
chiều
buông
xuống…
!
Hỡi…
Trời
ôi
!
Thời
gian
đâu
dễ
chờ
ta
mãi
,
Quê
mẹ
trông
vời …
chỉ
thế
thôi
!!!
Nguyễn
Thành
Tài
Hỏi
bạn
mùa
xuân
đã
đến
chưa
?
Có
những
xuân
xưa
pháo
trải
hồng
...
Bây
giờ
xuân
đến ...
lạnh
chiều
đông
.
Quê
mình
một
cõi
trời
thương
nhớ
,
Một
chốn
xa
xôi
bỗng
chạnh
lòng
.
Có
những
xuân
nào
, những
Tết
xưa
Chờ
Xuân
, đốt
pháo
đón
giao
thừa ,
Sân
đình
hương
khói
mờ
trong
gió
,
Mai
vàng
đào
thắm
ngát
hương
đưa
.
Nay cũng
Xuân
ư ?
chợt
thấy
thừa ,
Cho
dù
xuân
vẫn
đến
như
xưa
,
Bao
người
đã
mất
mùa
xuân
thắm
,
Từ
độ
quê
nhà
đẫm
gió
mưa
.
Biết
mấy
xuân qua
đã
hững
hờ
,
Đón
chào
bằng
chỉ
những
vần
thơ
,
Thiệp
xuân
biếng
gửi
và
chưa
tới
,
Hỏi
bạn
mùa
xuân
đã
đến
chưa
?
Những
cánh
mai
vàng
dẫu
có
tươi
,
Đào
đơm
bông
thắm
, cúc
vàng ...
ôi !
Cũng
chỉ
là
xuân
vay
, Tết
mượn
Giữa
người
xa
xứ
với
nhau
thôi
.
Ngọc
Bích