|
Tình yêu
(Vi Thùy Linh)

Ta cứ viết như là ta đang sống
Em nhớ anh vò nát cả biển rồi!
Biển đổ xanh lên những ngôi nhà cổ
Em chênh vênh mái phố cuối cùng
Nỗi tái tê đang nhuộm nâu hoà thanh xanh
ngọc hơi thở giận dữ ghen tuông tủi thân
dằn vặt
Anh đầy phòng em đợi em gọi em hốt hoảng
Ðể được bình yên, từ lúc chào đời tôi phải
cuộn mình như cây bắp cải?
Tất cả sinh vật bỗng quên ngôn ngữ lẩn
trốn vào im lặng
Những bông hoa ngáp mãi dưới sương mù
Hoa Thùy Linh phập phồng sương mùa
Em im lặng cho ngàn năm náo động
Ðăm đắm nhìn chảy chiếc điện thoại đỏ trên
bàn anh làm việc cách hai ngàn dặm
Ngôn ngữ mới bật từ âm thanh yêu nhau
Từ ánh sáng giấc mơ râu đằm miết thảo
nguyên vỡ bão
Em pháo bông sáng rực trên cao nở đàn con
tràn lan mặt đất
Chưa bao giờ hôn đủ dù cho em hôn anh suốt
đêm trên con tàu lửa lao từ biển
Em tàu lửa
Từ căn phòng này
Hình ảnh anh ngự mọi khôn gian thời gian,
hắt vào sự tối tăm
Ðể mỗi ráng chiều - đêm đứng sân thượng
hướng phương Nam, thân thể em bức phù điêu
đỏ
Giữa cơn cuồng nộ vì hiện tại chưa trọn
vẹn
Em nhận ra mình cuồng tín với tình yêu
Vết thương (lần gặp anh cuối năm) nơi ống
chân phải lên da non, như cánh đào phai
Niềm tái tê tấy lên nhiều sẹo
Vết thương mới đang cắn ký ức đêm cuối Sài
Gòn chúng mình ngồi xiêu ngôi nhà cao
tường tróc lỏ
Mắt chỉ thấy nhau, dẫu phố đêm nhoa nhoá
đèn, người
Từ cơn rát như gặp bão cát, đôi mắt em -
anh vút lên, bay quanh những hành tinh sắp
băng hà hành tinh sắp mọc
(Sau khi mắt đổi ngôi những vì sao nức nở
trên trời)
Thẫn thờ những con phố Hà Nội nhức nhối
nhớ
Anh bú mùa quên cả giêng, hai
Những quả bưởi Tết đỏ như đàn đèn g lăn
qua những ngày xuân
Em phù điêu nứng giai điệu xanh ngọc
Anh bú mùa quên mái phố Linh chênh vênh
sắp lạc
Không phải lạc vào giá rét như người đàn
bà đội thúng bánh mì, gầy và đen như ngõ
tối, rao khản gió
như người đàn ông đứng bán bóng bay cắm
mặt xuống những quả bóng bất thần vỡ,
tiếng ho rã rợi trong lơ lớ ánh đèn như
những mặt người mắt to ngoác miệng
như cười như gào ngạc nhiên sướng sợ trên
bốn bức tường muốn đổ vì mưa trong triển
lãm Gặp mưa của Trần Trọng Vũ
Tự sắp đặt mình cơn nóng-lạnh
Vĩnh viễn yêu bằng vẻ đẹp tinh khôi tiềm
thể
Người đàn bà - không - thế - kỷ
Miên man anh bú mùa mùa
|