|
Đoàn
Đình Thủy st:
Thơ Trần Dzạ Lữ
TÔN
NỮ CÓ CHỜ TA ?
Xưa em buồn trong Nội
Mắt ướt mấy cửa thành
Chiều chiều ra hong tóc
Thấp thoáng mộng ngày xanh…Ta thường hay
lui tới
Dưới đường mưa âm thầm
Vì yêu đời Tôn Nữ
Mong em cháy nỗi lòngKhi biết ta hàn sĩ
Giấu nỗi sầu trăm năm
Em che tình mái rộng
Ru nhau vào đời ngoan !Yêu nhau như chim
uyên
Đắm như ván trong thuyền
Dẫu búa rìu dư luận
Bủa vây ta và em!Những con đường thề thốt
Lá thấp mùa sương quen
Dấu chân tình ta đẫm
Tuyệt vời phải không em?Nhưng rồi tới một
ngày
Ta khăn gói ra đi
Mộng tàn trong đáy cốc
Khôn xiết nỗi biệt ly …Bỏ em sầu trong Nội
Bỏ lại một đoạn lòng
Ta đi làm lữ khách
Viễn xứ hề long đong !Cổ thư không coi lại
Suốt ngày hát cuồng ca
Có khi uống rượu đế
Ngồi nhớ hướng quê nhà!Ta đứa lạc trong
sương
Mù thêm đời cô đơn
Lắm lúc mơ vàng đá
Thấy phai màu uyên ương…
GỬI
ĐỔ PHỦ
*tặng
anh Cung Tích Biền Tôi sinh sau đẻ muộn
sao tâm sự giống ông
tình mây bay gió cuốn
đau từng câu thơ Đường Đã đi khắp xứ sở
từng đụng nỗi hàm oan
đời sống và trang kinh
chưa bao giờ là một ! Lễ nghĩa mà thưa
thốt
vẫn ngộ nạn như Kiều
tôi ẵm bồng sự thật
để về ngõ cô liêu... Càng yêu người bao
nhiêu
xót xa kia càng lớn
góp nhặt từng cơn mộng
bói không ra tình yêu Thanh xuân thoáng
bay vèo
ngẩn ngơ nhìn tóc trắng
cuộc sống có bao nhiêu
mà khổ đau bằn bặt? Thà say như Lý Bạch
thà cuồng như Trí Thâm
tỉnh như tôi và ông
chỉ thêm mầm bệnh tật ! Nhưng mình mau
nước mắt
mặn nồng với cố hương
lẽ nào ta ngoảnh mặt
trước bức bách đời thường?
Trần Dzạ
Lữ*1990
|