|
(Hình
ảnh: Nguyễn Thành Tài)
Trái Tuyết
Mưa về trên nhánh mùa đông
Cành khô kết trái giữa lòng tuyết rơi
Từng chùm trái tuyết trắng ngời
Trắng tinh đứng giữa đất trời trắng tinh
Một vùng tuyết phủ mông mênh
Làm sao vẽ hết thiên nhiên diệu kỳ ?
Một làn gió nhẹ qua đi
Tuyết bay như đám bụi... chi lạ lùng ?
Nhủ lòng thiên địa vô chung
Ngàn năm tuyết vẫn vô cùng sạch trong
Lòng tôi đã lấm bụi trần
Còn đâu như tuyết trắng ngần năm xưa
Trên cành trái tuyết cũng vừa
Buông mình rơi xuống cuối mùa, ai hay ?
Sương Mai
TUYẾT . !!!
bài họa

(Hình ảnh: La
Toàn Vinh)
Nơi này Tuyết trắng mùa đông ,
Nhớ người nơi ấy Tuyết lòng lạnh rơi !
Tuyết ơi ! Tuyết vẫn sáng ngời ,
Tuyết lăn lóc giữa chợ đời trắng tinh .
Khung trời Tuyết phủ mông mênh ,
Lá vàng rơi muộn chênh vênh cuối kỳ .
Thu tàn đông cũng qua đi ,
Tuyết ơi ! Tuyết nỡ gieo chi lạnh lùng !
Mộng mơ dệt mối tình chung ,
Muôn đời Tuyết nguyện giữ lòng trắng trong .
Tuyết dù vương vấn bụi trần ,
Tâm luôn trong sáng trắng ngần như xưa .
Ta yêu Tuyết mấy cho vừa !
Ngậm ngùi Tuyết đã thay mùa nào hay .!!!
Thành Tài
|