|
Mẹ sinh tôi vào một đêm
rằm mưa gió ngày xưa,
Lúc chào đời đã lỡ hẹn cùng vầng trăng
viên mãn.
Vùng tản cư hồi nầy ruộng hoang nhà
trống,
Rước được bà mụ vườn, ngoại cực trần
thân.
Tôi lớn trong quê mùa như cây tạp vườn
hoang,
Bảy tuổi biết leo lưng trâu, không từng
ngồi xe đạp.
Không biết lời bải buôi để mua lòng
người khác,
Nên thua thiệt cả đời vì không thể dối
lừa ai.
Ngơ ngác buổi ra thành, trước cuộc sống
đua chen,
Mười năm sau chưa gội rửa cho mình thành
dân chợ.
Lớp phèn hết bám chân, nhưng chất chân
quê vẫn còn đó,
Tôi tranh thủ những tháng hè, thích về
lại thăm quê.
Bè bạn theo đuôi trâu một thời, mơ ước
nhìn tôi,
Tưởng tôi thoát kiếp ngài, nhởn nhơ hóa
bướm.
Tôi nhìn vẻ hồn nhiên của đám bạn xưa
thèm quá,
Cộng một chút phù hoa đâu thêm lớn tâm
hồn.
Mỗi lần về quê bè bạn cũ lại vắng hơn,
Gái mười bảy đã lấy chồng, trai hai mươi
đòi vợ.
Cô bạn xưa nách con ngang nhà mua chịu
rượu,
Đôi mắt ướt một thời bẽn lẽn ngó bàn
chân.
Xóm bên sông nhiều cô gái rời quê,
Về thăm nhà xênh xang lụa là hàng hiệu.
Vài căn nhà xây, đổi đời nhờ những đồng
tiền báo hiếu,
Khởi sắc một vùng quê sao nghe có chút
bùi ngùi.
Đồng bằng quê hương tôi nhiều cái nhất
ngậm ngùi:
Sản lượng lúa nhiều, vùng cá ba sa lớn
nhất,
Đầu tư văn hóa thấp và khó nghèo cũng
nhất,
Và cũng dẫn đầu, những cô gái lấy chồng
xa.
Chập tối buồn ra nhìn bến nước cô đơn,
Vầng trăng vừa lên đã bị mây mưa vần vũ.
Tôi chợt nhớ lần lỗi hẹn đầu đời, trăng
cũ,
Vầng trăng nghẹn hoài, chưa tỏa sáng một
vùng quê.
|