Xa
Cách
-
Thi Sĩ : Xuân Diệu
Có
một bận, em ngồi xa anh quá,
Anh
bảo em ngồi xích lại gần hơn.
Em
xích gần thêm một chút; anh hờn.
Em
ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa
Anh
sắp giận, em mỉm cười, vội vã
Đến
kề anh, và mơn trớn: "Em đây !"
Anh
vui liền; nhưng bỗng lại buồn ngaỵ
Vì
anh nghĩ: thế vẫn còn xa lắm.
Đôi
mắt của người yêu, ôi vực thẳm!
Ôi
trời xa, vừng trán của của người yêu
!
Ta
thấy gì đâu sau sắc yêu kiều
Mà
ta riết giữa đôi tay thất-vọng.
Dầu
tin tưởng: chung một đời, một mộng.
Em
là em; anh vẫn cứ là anh.
Có
thể nào qua Vạn lý trường thành
Của
hai vũ-trụ chứa đầy bí-mật.
Thương
nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất,
Quá
khứ anh; anh không nhắc cùng em.
-
Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm,
Ta
chưa thấu, nữa là ai thấu rõ.
Kiếm
mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió,
Anh
muốn vào dò xét giấc em mơ
Nhưng
anh giấu em những mộng không ngờ,
Cũng
như em giấu những điều quá thực...
Hãy
sát đôi đầu! Hãy kề đôi ngực!
Hãy
trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài!
Những
cánh tay! Hãy quấn riết đôi vai!
Hãy
dâng cả tình yêu lên sóng mắt!
Hãy
khắng khít những cặp môi gắn chặt
Cho
anh nghe đôi hàm ngọc của răng;
Trong
say sưa, anh sẽ bảo em rằng:
"Gần
thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm!"