|
Xứ Nhớ
Cỏ Ngọc
Ai lên xứ nhớ mà xem
Yêu thương nồng đậm qua rèm mi xanh
Sông buồn uốn khúc quấn quanh
Nhớ mây sông gọi, trời xanh nhạt nhòa
Khắc nỗi nhớ lên chuyến phà
Dạt dào sông nước thật là nên thơ
Nhớ người, nhớ cả trời mơ
Con đò, bến nước bao giờ hết vương ?
Đêm về nhớ gọi hạt sương
Rơi trên kẽ lá cho hương thêm nồng
Mặc cho khí lạnh tiết Đông
Nhớ thương lội núi băng sông đến người
Nhớ người nhớ đến rã rời
Nhớ chi trăng cũng mỉm cười bâng quơ
Dáng hồng ngang lối thả thơ
Đêm khuya chưa ngủ... ầu ơ... nhớ chàng...
|