Xuân Đất Khách
Lại đón xuân về trong tuyết bay
Tha phương đất khách dạ ai hoài
Ngóng phương trời cũ, thương
ngày mộng
Nâng chén rượu đầy, nhớ cuộc say
Bạn hữu cách xa bờ bến lạ
Quê hương biền biệt tháng năm dài
Nghe trong gió lạnh sầu thiên cổ
Giật mình thương qúa bóng xuân phai
Giật mình thương quá bóng xuân phai
Xao xác hiên buồn ngọn gió lay
Tuyết phủ bốn bề, cành liễu rủ
Lệ nhòa hai mắt, chén huỳnh say
Thịt mở dưa hành, không rượu nếp
Mức gừng trà quế, thiếu cành mai
Tiết đông giá buốt, trời lồng lộng
Lại đón xuân về trong tuyết bay !
Bạch Loan
(23/01/2005)
GOM TUYÊ’T ĐO’N XUÂN (bài họa)
D-o’n tê’t năm nào tuyê’t cũng bay ,
Trên quê hương mơ’i luyê’n lưu hoài !
Phần tư thê’ kỷ “say rồi tỉnh” !
Trọn một kiê’p người “tỉnh lại say” !
Ngồi đê’m thời gian bao tha’ng tận ?
Sô’ng nhờ đâ’t kha’ch mấy năm dài ?
Xa nơi cắt rô’n sầu lên mắt ,
Tưởng nhơ’ đời đời , kho’ nhạt phai .
Tưởng nhơ’ đời đời , kho’ nhạt phai !
Lạy trời bơ’t lạnh gio’ ngừng lay !
Cho xuân hơ’n hở muôn tình thă’m !
D-ể tê’t tưng bừng vạn y’ say !
Trở lại làng xưa mờ tha’ng tơ’i ... !
Quay về xo’m cũ bạt ngày mai ... !
Cũng đành nương na’u nơi quê mơ’i ,
Gom tuyê’t kê’t thành hoa tră’ng bay .
Nguyễn Thành Tài 23-01-2005
|