|
Y êu
(Phùng Ngọc
Tuyền)
Từ muôn kiếp tôi đã yêu
say đắm
Màn mây trời, tà áo
trắng thư sinh
Yêu phượng thắm mỗi khi
trời vào hạ
Yêu chiều thu, gió thổi
lá vàng rơi
Rồi lắm lúc tôi yêu ngồi
lặng lẽ
Thả hồn theo nắng nhạt
buổi hoàng hôn
Hướng nhìn tới nơi chân
trời xa thẳm
Để tâm hồn lắng dịu
trong phút giây
Tôi còn yêu một mình
trên biển vắng
Ngắm mây chiều sóng nước
vỗ triền miên
Sóng tha thiết không bao
giờ thay đổi
Sóng thủy chung mãi mãi trở về bờ
|