|
yêu
cho ta tờ giấy hồng điều
ta trân trọng viết chữ yêu để đời
thu đông xuân hạ em ngồi
ngai vàng là trái tim người biết yêu
trùm chăn kín mít suốt đêm
sợ rơi giấc mộng lọt em ra ngoài
sáng ra vơ vẩn nhớ hoài
hương em hương giấc mơ dài vẫn thơm
nhớ em ngồi viết một hơi
mười trang giấy chật những lời yêu thương
chung qui, hai chữ bình thường
‘yêu em’ mà hại văn chương quá chừng
làm thơ gởi chạy nhật trình
đề tặng em để lừa mình đó thôi
riết rồi thành một thú chơi
được ghièn đến suốt cuộc đời khoái chưa
ai ai cũng tưởng trái tim
là nơi sinh nở tình yêu, đều lầm
tình yêu từ chỗ chân lông
hầm nhừ cơ thể lúc hồng lúc xanh
yêu là cái bệnh dễ ghiền
muôn đời may mắn được truyền nhiễm luôn
thế gian nếu chẳng vui buồn
còn gì là cái địa đàng chúng sinh
đi hoài thì thấy mỏi chân
yêu hoài không thấy mất phân vốn nào
trái tim có lớn là bao
bao nhiêu người đẹp nuốt vô cũng vừa
yêu là cái thú thật sao
yêu là cái nợ hư hao cả đời
rút từ kinh nghiệm chính tôi
yêu là thực phẩm cầm hơi sống còn
tiếc rằng chỉ một trái tim
viết hoài không hết cái ghiền yêu em
tiếc rằng lỡ để em xem
trái tim ta chỉ lem nhem thế này
Luân Hoán
(đưa nhau về đến đâu Sông Thu 1989)
====
nét mực
không đề tặng ai
LH
ngày xưa rọc lá chuối
nắn nót ngồi tập đồ
vót đũa tre làm bút
hoa bướm vẽ tha hồ
dần dần từ thuở nọ
nét chữ như phượng bay
người người đều khen ngợi
bàn tay giàu hoa tay
riêng em bắt viết mãi
những hàng chữ đề bài
mực xanh rồi mực tím
mực nào cho đừng phai ?
làm sao cho em biết
màu mực từ trái tim
mà tôi đã trót viết
thầm vào đời của em
đệ thất rồi đệ ngũ
đệ lục rồi đệ tam
em lớn theo mỗi lớp
tôi ngày một bi quan
yêu em yêu trang giấy
yêu em yêu cổng trường
bàn tay vẫn cầm bút
lòng vẫn đầy nhớ thương
em về một chỗ lạ
tôi về mấy nẻo sông
mỗi lần ngồi nắn nót
lòng chập chùng bâng khuâng
mực xanh rồi mực tím
mực nào rồi cũng phai
chỉ mực trong lồng ngực
còn thắm thiết đỏ hoài
em ơi em có biết
đời sống tôi quá dài ?
Luân Hoán
(đưa nhau về đến đâu Sông Thu 1989) |