Thoi-Nay - Giai Tri va Doi Song

Trang chính
Thơ
Mục lục
Thơ - Phụ trách TN. 11/2010.  
 

Yêu quê hương đích thực


Tình yêu quê hương, nói suốt đời không hết

Từ quê hương, tôi mới có mặt trong đời

Từ quê hương, tôi mới được làm người

Để ngước mặt nhìn trần gian và dương thế



Yêu quê hương, tôi đã yêu từ thuở bé

Vừa chui ra, tôi đã nói tiếng Ba Ba

Chín tháng 10 ngày trong bụng mẹ ấm ghê

Nên vừa bập bẹ, tôi liền kêu Má Má



Yêu quê hương như lúa vàng yêu lá mạ

Như trúc biếc yêu những lũy tre xanh

Như con sông yêu tiếng vỗ đầu gành

Như sóng nước mơn man bờ cát trắng



Tôi còn yêu sau hè mọc rau đắng

Yêu trước ngõ thoang thoảng mùi hương cau

Khi lớn lên đi bất cứ nơi đâu

Cũng không so sánh được Quê Cha Đất Mẹ



Tôi vẫn nhớ ve kêu mỗi mùa hè oi ả

Mỗi mùa xuân hoa chớm nụ vươn lên

Mỗi mùa đông với cái rét căm căm

Và thu đến đượm buồn màu tim tím



Tôi vẫn nhớ con đường quê gọi nắng

Con đường làng thơm ngát vị thương yêu

Từng cái nhỏ nhoi tôi vẫn nâng niu

Bởi tất cả là quê hương tôi đó



Tôi không quen cái hào nhoáng tạm bợ

Tôi không ưa cái giả huyễn châu thành

Xưa gần bùn mà sao chẳng hôi tanh

Nay nhựa đắp mà sao tanh quá đỗi



Cho nên, mỗi khi có ai han hỏi

Tôi ước gì lớn nhất trong đời tôi

Xin trả lời, ước gì được Bé mãi mà thôi

Chứ lớn chi giữa thế đời nghiêng ngửa



Yêu quê hương mà phải yêu đúng chỗ

Nghịch ngợm chưa, nói thế nghe sao xong

Họ đáp quanh co, đảo lộn lòng vòng

Lòi cái đuôi phường vong nhân vong bản



Yêu quê hương mà phải yêu bài bản

Lịch sử năm ngàn năm, không bài bản hay sao

Mà nay phải vay mượn Bắc đẩu, Nam tào

Tào với Đẩu thi nhau đâm đầu xuống hố



Tôi chỉ muốn làm người dân bình thường lam lũ

Tôi chỉ muốn làm người con nước Việt của ngàn xưa

Chứ không mệnh danh những cặn bã dư thừa

Rồi đổ xuống quê hương, bắt dân tôi gánh chịu



Yêu quê hương, tôi yêu từ cái nhỏ xíu

Đến cái hùng anh lẫm liệt phi thường

Chứ không mệnh danh những xảo thuật nhiễu nhương

Bắt dân tôi phải gục đầu thúc thủ



Yêu quê hương, chứ không phải yêu thuốc lú

Yêu lai căng, yêu loạn thị, yêu cửa quyền

Yêu quê hương là tình yêu thiêng liêng

Tôi dõng dạc tuyên xưng và tôn thờ mãi mãi.



Tháng 11 – 2010

TNT Mặc Giang



Trường ca sông núi



Tôi yêu quê hương từ nhỏ

Đường làng lối ngõ loanh quanh

Chim reo ca hót trên cành

Đồng vàng thơm thơm lúa chín



Yêu quê lên ba, lên bốn

Lên năm, lên bảy, lên mười

Đến khi khôn lớn thành người

Càng yêu quê hương da diết



Thương thương trúc xanh, xanh biếc

Nhớ nhớ thoang thoảng hương cau

Quê hương dù có lên màu

Mặn nồng ươm ươm trái chín



Đến nay mái đầu bạc trắng

Tình quê cay đắng ngọt bùi

Nhớ thương vẫn thế khôn nguôi

Cơ chừng còn tăng hơn nữa



Chiều chiều chim bay về tổ

Lá rung nhớ cội nguồn xưa

Tình quê chan nắng đổ mưa

Con tim thấm đau se thắt



Đất Mẹ, Mẹ ơi có biết

Quê Cha, Cha hỡi có hay

Cuối trời gió cuốn ngàn mây

Chim ơi cho ta bay với



Chim Lạc chim Hồng quay lại

Ơ hay, muốn bay về đâu

Ta cùng Hồng Lạc nhìn nhau

Biết rồi, cần chi phải hỏi



Chúng ta cứ bay đừng nói

Cứ bay sẽ biết về đâu

Vượt qua bãi biển nương dâu

Tận cùng nguồn xưa tổ ấm



Tôi đứng từ Cao - Bắc - Lạng

Anh thì Nam – Ngãi – Phú – Bình

Còn em Rạch Giá – Hà Tiên

Hát khúc trường ca non nước



Văn Hiến năm ngàn năm trước

Rồng Tiên muôn thuở cao kỳ

Băng qua vinh nhục thịnh suy

Đến tận ngàn sau không đổi



Chim Lạc một khi có mỏi

Còn đây đôi cánh chim Hồng

Ta bay khắp núi khắp sông

Dựng xây quê hương muôn thuở



Em yêu quê hương từ nhỏ

Anh yêu khi mới lớn lên

Tôi yêu lên thác xuống ghềnh

Biển Đông gầm vang Núi Thái



Rồng Tiên muôn đời sống mãi

Hồng Lạc muôn thuở keo sơn

Trường ca sông núi gọi hồn

Thế thế truyền lưu bất biến.



Tháng 11 – 2010

Mặc Giang



Ai bì Việt Nam ?



Nước non là nước non thề

Nước đi với nước, non về với non

Nước đi muôn thuở không mòn

Hát Hai Ô (H2O) vẫn sắt son muôn đời

Non cao lên tận đỉnh đồi

Núi cao đổ bóng sông ngòi Biển Đông

Kết thành nghĩa biển tình sông

Nghĩa non tình nước giống dòng Việt Nam

Kiêu sa từ Ải Nam Quan

Cài trang gấm vóc băng ngàn Cà Mau

Nước non xanh ngát một màu

Theo dòng lịch sử trước sau tôn thờ

Núi sông từ thuở ươm mơ

Hùng Vương mở nước dựng cờ đến nay

Kiên cường, bất khuất, không lay

Không suy, không suyễn, không rày, không mai

Nước non biển rộng sông dài

Con Hồng cháu Lạc dấu hài thơm hương

Băng qua lịch sử đường đường

Dựng xây tô thắm phi thường Việt Nam

Ngoại thù, vỡ mộng xâm lăng

Nội thù, tan tác, đừng hòng thuẫn mâu

« Gà nhà, Cõng rắn », còn lâu

Mồ hoang nghĩa địa cỏ khâu xanh rì

Việt Nam non nước cao kỳ

Nước đi với nước, non thì về non

Việt Nam sông núi vẹn toàn

Không suy một tấc, không mòn một ly

Năm Châu, bốn biển ngại gì

Hỏi ra mới biết, ai bì Việt Nam ?



Tháng 11 – 2010

Mặc Giang



Ôm quê hương vào lòng

Thỉnh thoảng vẫn nhớ Cụ H.Giác, một bậc trưởng thượng, hai tay cầm Tuyển tập Quê Hương Còn Đó của tôi tặng, đưa sát vào lồng ngực, mắt rung động nhìn tôi, và nói : «Tôi tự hứa sẽ học thuộc lòng bài Non Nước Việt Nam, để ôm quê hương vào lòng, cho tới khi nhắm mắt …»



Ôm quê hương vào lòng

Để trọn vẹn ước mong

Nâng niu và gìn giữ

Ôi tình biển nghĩa sông



Ôm quê hương vào lòng

Để ấp ủ nhớ trông

Đây hình hài đất Mẹ

Kia vóc dáng quê Cha



Cho em tôi được sống

Cho trẻ thơ biết cười

Tháng năm dài khắc khoải

Chưa từng có niềm vui



Cho đồng xanh lúa chín

Cho mạ non tươi mầm

Đã qua rồi khép kín

Thôi hết những lặng câm



Ôm quê hương vào lòng

Tan hết những mùa đông

Không hạ nồng thu tím

Còn lại những mùa xuân



Ôm quê hương vào lòng

Cho trọn vẹn hoài mong

Giọt buồn khô lệ đá

Hoa trái đã đơm bông.



Tháng 11 – 2010

Mặc Giang



Việt Nam non nước hữu tình



Việt Nam non nước hữu tình

Quê hương gấm vóc in hình Rồng Tiên

Việt Nam non nước Ba Miền

Bắc Nam Trung quyện hồn thiêng muôn đời

Kể từ dựng nước xưng ngôi

Kinh qua lịch sử tô bồi thắm tươi

Ươm mơ sức sống con người

Chứa chan hy vọng nụ cười cho nhau

Miếng Trầu rồi lại miếng Cau

Bánh Qui bánh Ít bắc cầu lại qua

Xa gần rồi lại gần xa

Tương thân tương ái mọi nhà Việt Nam

Thương nhau, miệng nói tay làm

Giúp nhau, còn để bao hàm mai sau

Ngọt thanh như thể mía lau

Thơm thơm như thể hương cau đầu mùa

Không màng danh lợi hơn thua

Không tranh cao thấp bán mua thường tình

Việt Nam non nước hữu tình

Đi đâu cũng thấy như mình với ta

Việt Nam tình nghĩa đậm đà

Đi đâu niềm nỡ câu ca tiếng cười

Việt Nam đẹp lắm ai ơi

Quê hương non nước của người Việt Nam.



Tháng 11 – 2010

Mặc Giang



Lớp Ba Trường Làng



Học hành thật khổ lắm a

Trèo lên trụt xuống lớp ba trường làng

Đành thôi đâu dám bỏ ngang

Ì ạch bì bõm trường làng lớp ba

Sống cùng Đất Mẹ Quê Cha

Nên yêu nên quý cửa nhà Việt Nam

Yêu từ đất nẻ khó kham

Quý đến sắc chạm son chàm tinh anh


Yêu từ mái khói nhà tranh

Quý đến Phố thị Châu thành nước non

Đầu ghềnh nước chảy sóng cồn

Cuối sông in bóng gợn hồn sơn khê

Đi đâu cũng nhớ nhung về

Đến đâu cũng giữ vẹn thề mới thôi

Học lễ phải nhớ đầu đời

Học văn phải giữ rạng ngời sắt son

Nhớ câu Bia đá thì mòn

Nhớ câu Bia miệng vẫn còn trơ trơ

Hồn thiêng sông núi tôn thờ

Vong nô vong bản, phất cờ đuổi ngay

Cơ đồ thạch trụ không lay

Ngoại xâm nội ứng, biết tay, đừng hòng

Quê hương từ độ khơi dòng

Đến nay đất lở trời long không sờn

Dân tộc từ độ tấm son

Đến nay trọn vẹn sắt mòn không pha

Trường làng học đến lớp ba

Học hết cũng chỉ lớp ba trường làng

Vẫy vùng bốn biển dọc ngang

Vẫn chưa qua khỏi trường làng lớp ba

Anh hùng nữ kiệt kiêu sa

Luyện tôi từ thuở lớp ba trường làng

Tài ba tế thế an bang

Nhồi kinh luyện sử trường làng lớp ba

Trường làng ơi hỡi lớp ba!!!



Tháng 11 – 2010

MG



Quê Hương là gì hỡ Mẹ ?



Quê hương là gì hỡ Mẹ

Đất Tổ là gì hỡ Cha

Sao gọi quốc quốc gia gia

Cái gì là non là nước



Con ơi, năm ngàn năm trước

Con người từ thuở sơ khai

Âu Cơ, tiên nữ phương đài

Long Quân, rồng bay cỡi gió



Dân tộc Việt Nam từ đó

Gọi là dòng giống Rồng Tiên

Trên non nước Việt Ba Miền

Dư đồ giang sơn cẩm tú



Hùng Vương, Vua cha Quốc Tổ

Dựng cờ, đất Mẹ Văn Lang

Lịch sử băng qua năm ngàn

Đạo đức nhân từ văn hiến



Sông núi hồn thiêng khói quyện

Quê hương lịch sử kiêu hùng

Một nguồn một cội của chung

Thế thế truyền trao gìn giữ



Quê hương là gì hỡ Mẹ

Quê hương, nơi Mẹ sinh ra

Quê hương, xương máu Ông Cha

Kết tinh thành đất thành nước



Quê hương là sông là núi

Quê hương là nước là non

Quê hương muôn thuở sống còn

Cháu con da vàng máu đỏ



Quê hương là gì hỡ Mẹ

Quê hương, con mới thành người

Quê hương, con thắm môi cười

Ngợi ca Đất Nước Quê Hương.



Tháng 11 – 2010

Mặc Giang



Sức sống Việt Nam



Em đi trên những con đường

Quê hương đất Mẹ nở hoa

Thương yêu sức sống chan hòa

Chạy dài từ Nam tới Bắc



Em đi Phường vui Phố hát

Làng quê hương lúa trỗ bông

Ngô khoai xanh ngát ruộng đồng

Tự tình thơm thơm Quê Mẹ



Em đi nhịp cầu khe khẽ

Nghiêng nghiêng vành nón ngang vai

Nắng lên đưa bóng đổ dài

Núi cao sông sâu biển rộng



Em đi, quê Mẹ lên tiếng

Vang vang lời nói thương yêu

Quê hương gấm vóc mỹ miều

Đất nước nở hoa Hồng Lạc



Chim Hồng bay cao ca hát

Chim Lạc hòa khúc hoan ca

Quê hương non nước sơn hà

Dòng giống Rồng Tiên đẹp quá



Hà Nội, cái nôi dân tộc

Sài Gòn, hòn ngọc minh châu

Kéo dài đến tận Cà Mau

Đi ra Nam Quan cửa ải



Em đi, và đi mãi mãi

Bàn tay chung sức đắp xây

Con tim chan chứa đong đầy

Tự tình thơm thơm đất Mẹ



Em đi, cùng đi em nhé

Triệu triệu bàn tay chan hòa

Triệu triệu con tim nở hoa

Tô bồi sức sống Việt Nam.



Tháng 11 – 2010

Mặc Giang



Khúc Ruột Miền Trung



Ngẫm về khúc ruột Miền Trung

Vùng đất kỳ lạ của cùng quê hương

Dân tình sống thật dễ thương

Tài ba cũng lắm, tai ương cũng nhiều

Địa linh nhân kiệt tuyệt siêu

Anh hùng liệt nữ mực điều viết son

Gương cao vắt đỉnh Trường Sơn

Thâm sâu in bóng rợn hồn Biển Đông

Nhưng sao nghiệt ngã chất chồng

Dân sinh thống khổ gánh gồng nhiễu nhương

Nắng thời, đất nẻ ra mương

Mưa thời, lũ lụt vô phương chịu trời

Nước dâng ăm ắp núi đồi

Đâu đâu cũng nước mưa nhồi biển dâng

Phố phường nước xoáy cao tầng

Miền quê ngập mái phong trần đảo điên

Nhà trôi cây đổ ngửa nghiêng

Mùa màng cuốn sạch gạo tiền ra tro

Nghèo trơ túi mốc ra mo

Đói trơ túi mốc tóc tơ ra mành

Khổ đau, thấu tận trời xanh

Tang thương, thấu tận đoạn đành tâm can

Nắng thời, đổ lửa chói chan

Mưa thời, lũ lụt ngập tràn thế ni

Miền Trung ơi hỡi còn gì

Mỗi năm như thế, răn ri chi hè

Nắng thời, khô héo tiếng ve

Mưa thời, dai đẳng dầm dề đổ mưa

Bão giông nước cuốn gió lùa

Núi sa, đất lở, nát bừa nhiêu khê

Miền Trung khúc ruột thắt se

Câu ca não nuột, câu vè thê lương

Miền Trung khúc ruột quê hương

Ai nghe cơ cảm, ai thương cơ cùng

Núi cao đồi thẳm chập chùng

Đèo heo hút gió lạnh lùng lao lung

Thương thay Khúc Ruột Miền Trung!!!



Tháng 11 – 2010

TNT Mặc Giang

 

Thoi Nay Montreal - Giai Tri va Doi Song

      Mục lục

Copyright © 2011 | TN InfoWay